Monday, June 3, 2013

Bê-tông hóa



Nhà trong thành phố bây giờ những khoảng trống không xây dựng mà nếu lớn một chút thì gọi là vườn, tuy gọi là vườn nhưng cây trồng thì trong chậu hoặc to hơn thì viền một lớp gạch xung quanh và sau đó là tráng xi măng hoặc lót gạch, nói chung sao cho chân đi không đụng “đất”, một số nhà có vườn to hơn thì phủ cỏ nhưng không phải để đi hay dẫm lên, lối đi thì lại có lát gạch rồi, vỉa hè công cộng thì cũng không khác là bao, vì đa phần vỉa hè thường không lớn nên người ta tranh thủ lót gạch hoặc tráng xi măng (nhà nước chưa kịp làm thì người dân cũng tự làm để tranh thủ trưng dụng “kinh doanh”)

Lúc đầu trông thì có vẻ thông thoáng, “bắt mắt”, nhưng đến mùa mưa thì điệp khúc “con đường biến thành sông” mà hình như các nhà Kiến Trúc Sư, Công ty cấp thoát nước, Công ty cây xanh chiếu sáng vỉa hè . . . .không nghĩ đó là một phần của sự “bê-tông hóa” một cách triệt để, và thường người ta đổ thừa do biến đổi khí hậu, trái đất nóng lên.

Trước đây tôi có căn nhà ở Cầu Hang (ngoài), Gò Vấp, cách đường rầy xe lửa khoảng 30 mét, nhìn xuống đường rầy xe lửa cũng khoảng 7-8mét, thế mà đến mùa mưa, hẻm nhà tôi ngập gần 2 tấc, đi bộ phải lôi bì bõm trên con đường hẻm “bê tông hóa”. Đúng là thoát khỏi việc phải dẫm lên đất thì phải lội trong nước như câu tục ngữ: “Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”!

No comments:

Post a Comment