Sunday, June 30, 2013

Khoảng cách

Trong sự nghiệp đi dạy học từ lúc 20 tuổi đến nay, thì số học sinh, sinh viên nay đã thành đạt và không những thế đã trở thành "xếp" của "xếp" mình thì cũng được vài người.
Còn nhóm bạn học thì vài đứa cũng trở thành những doanh nhân "thành đạt" cũng vài người.
Người thân trong gia đình, họ hàng thì đa phần thành các "đại gia" là nhiều, nhóm "làng nhàng" như tôi chỉ là thiểu số.
Lúc mọi người còn "khó khăn" thì "lễ, tết" thăm hỏi nhau thật chân thành và rất thân mật, nhưng nay:
  • Không thể tùy tiện đến thăm nhau khi chưa có lời mời chính thức (sự thân tình bị suy giảm)
  • Không thể "a lô" dễ dàng như xưa, chỉ để chia sẻ vài niềm vui nho nhỏ.
  • Không thể dễ dàng thông báo là hôm nay . . . . 
Âu cũng là quy luật, tôi có thằng em họ hiện nó còn "tệ" hơn tôi, nhưng rất hảo nhậu, mấy lần nó gặp tôi nó phân trần:
" Hôm nào em ghé nhà anh chơi, rồi mình lai rai nha!"
Tôi giải thích:
" Khách sáo thế, chỉ cần diện thoại, nếu anh rảnh là mình "sử" thôi, thậm chí không cần điện trước, mà ghé nhà thấy anh ở nhà là mình "chiến đấu" thôi!"
Vậy mà tôi nói đến thế mà nó vẫn ngại (tại tính thằng em như thế), suy cho cùng chỉ Đồng bệnh tương lân , đồng khí tương cầu

No comments:

Post a Comment