Chia tay
Có những chia tay sẽ trở thành "vĩnh viễn", hoặc chia tay chỉ là "tạm biệt", có khi lúc chia tay còn nói chắc rằng hẹn "sớm gặp lại" nhưng đâu biết đó là lần cuối cùng, ôi biệt ly sao mà buồn vậy! Có biệt ly nào vui không? ngay cả người mình không thích, mà họ ra đi thì tâm trạng mình cũng không vui, thậm chí áy náy như mình là "thủ phạm" vậy!Tôi không thích tiễn ai tại bến xe, nhà ga hay phi trường mà thường tiễn nhau trước tại nhà riêng hoặc nhà hàng! như thế cảm thấy "nhẹ nhàng" hơn và thường chia tay trong tiếng cười!
Thứ 2 tới là lại chia tay một "bạn hiền", cũng hẹn sớm: hẹn ngày gặp lại! thậm chí tính rủ nhau ra nhà hàng như bao lần, thì bạn điện thoại là đang bận rất nhiều việc, thôi thì đành chia tay qua điện thoại vậy (không đầy 2 phút!) Ôi nó nhẹ nhàng làm sao! (vì đâu có ăn gì?).
Nhớ lại cách đây gần 1 năm, tôi cũng chia tay đứa cháu tại phi trường TSN qua điện thoại di động trước khi cháu lên máy bay!
Trở lại người "bạn hiền", gần 20 năm trước tôi cũng đã không dám đến nhà bạn để chia tay, thực ra tôi có đến nhưng chỉ đứng xa nhà bạn chừng vài căn nhà, vì tôi thấy lúc đó có quá nhiều người trong nhà bạn . . .
Lần này bạn về nước thì "lèo tèo" chỉ vài người đón! Nay ngày ra đi thì . . . .ôi chia tay sao mà buồn vậy!
Hẹn sớm gặp lại bạn sau khi nghe 2 bài nhạc này:
No comments:
Post a Comment