Mặt trời gay gắt chói chang làm gì!
Lọ hoa chưng đặt trên bàn,
Nhung bầm màu máu, gai nhọn thêm ghê!
Rượu gì uống mãi chẳng say,
Mồi kia nhạt nhẽo, đưa cay chẳng thèm.
Bạn thân mà lại chẳng thân,
Nói ra câu gì, cùng đành gạt đi.
Tri kỷ đâu là tri kỷ,
Kể ơn, kể nghĩa, than khổ dài hơi.
Tàn tiệc ngồi lại một mình,
Nửa ly rượu nhạt hóa ra say mèm.
Mồi thiu nhắm lại vẫn ngon như thường.
Một mình nhìn vào quá khứ,
Lại thấy tương lai sáng lạn trong tay.
Không ai trách móc, không bận tâm ai.
Một mình một khoảng không gian,
Thời gian ưu ái cho mình mà thôi!
No comments:
Post a Comment