Một bàn gỗ tạp, một ghế ngồi,
Dựng ngay bàn ghế tại bên hiên.
Chủ nhà xem ra người tốt bụng,
Mời nước uống, lại cho ngồi đỡ.
Phận nghèo thêm bệnh, không tiền chữa.
Đàn bà dang dở không chồng con,
Quê nghèo không còn người thân thích.
Lầm lũi phiêu bạt nương nhờ tạm.
Nghề vé số xem ra bớt cơ cực!
Thấm thoát hai năm trời chóng vánh,
Tôi trở thành khách hàng "thân thiết",
Mua hy vọng cho tôi và cho "chị".
Thật lạ lùng từng ngần ấy ngày,
Vé có mua mà không thấy trúng!
Tôi ,"chị" vui vẻ vẫn những mong.
Mơ ngày tôi trúng thật nhiều tiền,
"Thưởng" ngày cho "chị" một ít "lộc".
May ra bệnh "chị" nó buông tha!
Ngày đó . .ngày đó, sắp đến chưa!
Ôi thôi ngày đó không còn nữa,
Hai tuần nay "chị" không ngồi đó.
Dưới mái hiên quen thuộc mọi ngày,
Một khoảng trống lạnh lùng u uất!
Tôi mua vé số của ai đây?
Mua để làm gì, để làm gì!?
Ngày "vui" của chị chắc là đây,
"Trời đầy" kiếp người một mảnh đời.
Từ giã cõi đời; ngày "hạnh phúc"
Nghèo nàn, bệnh tật, không còn gì!Viết tặng "chị" về nơi "cực lạc"!
No comments:
Post a Comment