Monday, April 21, 2014

Hư danh


Ông Jean Jacques Rousseau có nói:
- "Danh vọng chỉ là hơi thở của con người, và nó thường độc hại." 
Còn Ông Lord Byron thì nói:
- "Con người thường tôn vinh những kẻ nhanh chóng lên cao trên nấc thang danh vọng, trong khi đó chẳng có thứ gì lên cao nhanh hơn là bụi, rơm và lông chim."
Ngạn ngữ có câu:
- "Mua danh ba vạn, bán danh ba đồng"
Theo PGS.TS Lê Quý Đức, nguyên Viện phó Viện Văn hóa và Phát triển, Học viện Chính trị - Hành chính Quốc gia Hồ Chí Minh, háo danh là một nét tính cách khá đặc trưng của người Việt. Ông đã từng nói:
"Thực ra, háo danh cũng không hoàn toàn chỉ có mặt tiêu cực, xấu xa. Cũng có thể bây giờ, người ta để cái danh đi trước một bước rồi mới đi đến cái thực, lấy cái danh để kéo cái thực lên. Ví như công ty tôi chưa làm ăn tốt, nhưng có cái cúp thì tôi sẽ có động lực để phấn đấu".
Cô giáo nhà trẻ khi thấy trẻ hư hay nghịch phá thì lại vỗ về:
- Ôi cháu nào ngoan thế, có ai ngoan như bé này không!!
Thế mà sau đó đứa trẻ đó trở nên ngoan thật!
Như vậy cho dù là "hư danh" thì ít nhất về mặt tích cực thì "nó" đã hoán cải một ai đó trong "một giai đoạn nhất định"
Ngay như một tay ăn cắp vặt mà ta gán cho hắn là "tướng cướp" thì y như rằng hắn tỏ ra đắc chí và tỏ vẻ oai vệ hùng dũng như một "tướng cướp" một cõi!


Chú ý: chữ "hư" có hai nghĩa: - Hư có nghĩa là hỏng, không còn xài được.


                                            - Hư có nghĩa là không thực, đây là nghĩa trong "hư danh"
Tuy nhiên nếu hiểu "hư danh" là "tiếng tăm bị hư" thì cũng không sao so với "tiếng tăm không có thực", vì cả hai nghĩa đều nói lên là "xài không được"!!!!

No comments:

Post a Comment