Monday, April 7, 2014

40 năm


Có một thứ tình cảm là tình yêu thì không thể chờ sự hy vọng để làm gì! Hôm nay tình yêu không được đáp trả thì không nên đợi đến ngày mai, huống chi một tình yêu "một chiều" cách nay 40 năm thì còn lại gì? . . . .
Sở dĩ không ai dám định nghĩa tình yêu vì tình yêu thì quá lớn, nó bao trùm nhiều khái niệm (nếu đưa về toán lô gíc thì sẽ là một chuỗi phần tử . . .), tuy nhiên đơn giản hơn thì có thể hiểu tình yêu cũng giống như hạnh phúc; nghĩa là chỉ có người trong "cuộc" thì mới cảm (định nghĩa) được!
Như đã mở đầu thì như là một lời "khuyên" ai đó nếu đang yêu kiểu "một chiều" thì không nên hy vọng, mà là một sự "ban tặng" hào phóng: cho đi mà không cần nhận gì, để sau nay (có thể là sau 40 năm!) thì mới thấy mình đã đúng và thật "cao cả"!

Trái tim thổn thức khi đang yêu,
Không cần đáp trả, mà vẫn yêu.
Ánh mắt bắt gặp nói nhiều điều,
Chỉ một mình hiểu ai ngờ vực.

Tháng ngày qua đi giấc mộng dài,
Nay được diện kiến lại người xưa,
Nét yêu nay đã không còn nữa,
Đừng trách thời gian lẫn trời già.

Chỉ còn trái tim vẫn thổn thức,
Không buồn con tạo xoay vần ra sao.
Kỷ niệm chừng đó sao quên được,
Thế là định nghĩa được chữ yêu!

No comments:

Post a Comment