Trưa nắng Sài Gòn đã bao năm,
Tôi đi ngàn lần da vẫn cháy.
Mưa Sài Gòn dù ngày hay đêm,
Bao năm qua người vẫn không khô.
Những lúc về nhà trời đang nắng,
Áo quần ướt sũng như vẫn quen.
Ngồi trên gác xép nhìn trời mưa,
Bâng khuâng chắc đó là Sài Gòn.
Cà phê góc phố đường Lê Lợi,
Lại thấy thân quen tự bao đời.
Cho dù Sài Gòn thay áo mới,
Vẫn là Sài Gòn của muôn người!
No comments:
Post a Comment