Tôi bàn với vài người xem những khi trong lòng buồn bực thì ráng kiếm (nhớ) những chuyện vui để khỏa lấp và tạo sự phấn chấn, mọi người hầu như "tán thành" ý kiến này, ngặt nỗi ở những lúc đó thì mọi người lại chưa "nghĩ" ra chuyện nào là vui! mà nếu có "nghĩ" ra một chuyện "vui" nào đó thì "đã" là quá khứ, nên khi nhớ ra khi tâm trạng đang buồn bực thì càng làm cho "buồn" thêm!(vì luyến tiếc!).
Có vẻ như câu: "người buồn cảnh có vui đâu bao giờ", thật là cái vòng luẩn quẩn!
Tuần rồi đi thăm một người bị bệnh khá nặng (gia đình khá giả), hỏi thăm bệnh tình rồi có người giới thiệu tên một bệnh viện nổi tiếng và kèm theo tên một vị bác sỹ quen, nhưng không làm người bệnh vui lên với "tia hy vọng" nào, có người gợi ý "gom" tiền mọi người (đi thăm) để "ủy lạo" cho người bệnh thì "bệnh nhân" càng "gắt um" lên! và tỏ ý phật lòng . . . . . . có người giới thiệu một "dự án" có vẻ khả thi và sẽ mang về một món lời lớn cho gia đình (dân kinh doanh) thì thấy "bệnh nhân" vui lên hẳn, sau hôm đó thì bệnh tình người đó có vẻ thuyên giảm.
Liều thuốc "kinh tế" xem ra khá hữu hiệu chuyên trị những căn bệnh: buồn vô cớ (vu vơ), sầu thảm, bệnh tình . . . . . .tuy nhiên "cách" đưa thì cũng phải "tâm lý" . . . .
Hơn một năm trước, thằng em họ chạy xe "Dream" vô hẻm không kịp tránh một đứa bé (khoảng 8 tuổi) làm nó bị té trầy chân và chẩy máu một ít (nhưng nó không khóc lóc gì), cha của đứa bé đang ngồi nhậu gần đó chạy lại to tiếng và thái độ rất hung hãn, thằng em họ nhỏ nhẹ nói:
- Tôi xin lỗi, tôi sẽ bồi thường tiền thuốc men và tiền bệnh viện . . . .
- Bao nhiêu? Bệnh viện xa lắm! Người cha nói.
- Tôi sẽ chở đi. Thằng em họ nói.
- Không được, đưa tiền đây, tôi phải chở nó. Người cha nói.
- Tôi xin lỗi, cho tôi gởi tiền và anh đưa cháu đi bệnh viện giùm . . .
Người cha vẻ mặt rạng rỡ, đưa tay nhận tiền:
- Được, để tôi! anh đi đi!
Một người dân đứng gần đó nói theo:
- Lần sau có thể đụng thằng bé đó thoải mái!
No comments:
Post a Comment