Mỗi thang chuyên chở tối đa 15 người, nên vào những giờ cao điểm mọi người có thói quen "chen lấn" để vào buồng thang máy, theo "nguyên tắc" mạnh được yếu thua, không ai có khái niệm "xếp hàng", còn nhường nhịn lại là thứ "xa xỉ"!
Nói về lúc gởi xe thì cũng phải "đa mưu túc trí" ngoài sự chen lấn, thấy "địch thủ" có ý định "vươn lên", thì phải đánh lạc hướng "chêm" bánh xe trước chặn đầu "đối thủ", thấy "địch" từ xa thì phải phóng xe thật nhanh hầu giành chỗ trước . . . . .
Hôm đó có một công trình phụ bên ngoài đang thi công dang dở, vô tình làm chặn đường thoát nước, ngẫu nhiên trước khi vô bãi gởi xe là một vũng nước sâu cũng khoảng 3 tấc (30 cm), làm mọi người hầu như đều bị ướt chân và lấm bẩn(!), có một người sau khi đã cất xe xong xuôi, đi ra chỗ công trường lấy một tấm ván đem lại làm thành cầu tạm bắc qua vũng nước trước khi vào chỗ gởi xe, tuy nhiên bề ngang tấm ván hơi hẹp nên người này lại lấy thêm tấm nữa, một người khác thấy vậy cùng "hỗ trợ":
- Chắc phải lấy thêm tấm nữa cho đủ rộng để mọi người dễ đi.
Thế là hai người đem thêm hai tấm ván nữa cho "cầu" được rộng rãi. Tuy nhiên đúng lúc hai người này chuẩn bị đặt tấm ván xuống thì có một cô gái (khoảng 20, 22 tuổi) đang cho xe chạy trên tấm ván trước, la lối:
- Mấy người làm ăn kiểu gì để mọi người phải khổ sở thế này!
Biết là cô gái này hiểu lầm hai người là công nhân của công trình, nên một người giải thích:
- Cô ơi, tôi cũng là người dân ở chung cư này như cô thôi, thấy bất tiện nên chúng tôi tự làm cho mọi người.
Cô gái lầm bầm trước khi cho xe chạy:
- Dân chung cư đâu có ai "thèm" làm như vậy!
No comments:
Post a Comment