Làm nghề nào cũng vậy, khó tránh khỏi sự cạnh tranh, nhẹ thì là những câu nói "nhẹ nhàng, lịch sự", nhiều hơn thì là "chơi xỏ" nhau, lớn nữa thì sẽ là "chiến tranh" không "khoan nhượng" . . .
Tùy theo "văn hóa", "quy mô" công việc . . .mà sự biểu cảm và hành xử khác nhau . . . thực ra như câu: "đồng tiền đi liền khúc ruột", "của đau, con xót" . . .mà "họ" không giữ nổi sự bình tĩnh.
Tuy nhiên trong đó hành vi "chơi xỏ" xem ra "lém lỉnh" và làm "đối thủ" bực mình giống như nhận tin "nhắn tin rác" vậy:
- Nhỏ như sửa chữa máy móc, thiết bị . . .khi khách hàng mang tới mà thấy thuộc dạng "khó nhai" (do không có phụ tùng thay thế hoặc thuộc thế hệ quá cũ . . .) thì nhớ ngay tới các "đối thủ", rồi chỉ dẫn khách hàng tới các "đối thủ" đó và còn dặn dò: chỉ nơi đó mới có đủ khả năng xử lý!
- Lơn hơn như các dự án mời thầu, thì khi thấy "không ăn được" thì cũng "bán khách" cho những "đối thủ" cạnh tranh . .
- . . . .
Tâm trạng lúc này, sau khi "đẩy" được khách hàng qua "quấy rối" "đối thủ" thì cảm thấy "hoan hỉ" và hạnh phúc vô cùng . . .
Trong đó bản thân "khách hàng" cũng là một nhân vật "có vấn đề", vì nếu là khách hàng "bình thường" sau khi nghe giải thích rằng tình trạng "đồ" của mình thuộc dạng "hết khả năng cứu chữa" thì đem về làm "kỉ niệm" . . . nhưng gặp "ông hay lí sự" thì mới "đành" dùng chiêu này mà thôi, một mũi tên mà diệt được hai mục tiêu là vậy!
No comments:
Post a Comment