Sunday, December 22, 2013

Có phước


Có những lời nói và cử chỉ không phải lúc nào cũng cần thể hiện, nhưng bù lại cũng không phải là những câu nói "ám chỉ" hoặc những cử chỉ "gợi ý" để lúc đó mọi người phải hỏi: sao thế . . ., có gì không vậy . . . .
Một sự "thầm lặng" cứ như là "không nói không rằng" mà cũng chẳng làm gì cả cho mọi người thấy!
Không cần phải "giận cá chém thớt" hoặc không nhất thiết phải nói ra lời yêu thương hay giận hờn . . . .
Điều thường xảy ra nhất là tình cảm của cha mẹ dành cho con cái đã bao nhiêu đời nay, những người con thường đòi hỏi hơn những gì cha mẹ đã và đang dành cho họ (giống như được voi đòi tiên!), đương nhiên vẫn có một số người con đã "ý thức" được sự vắng mặt của cha mẹ do "bươm chải" mưu sinh (kể cả làm giàu) và tự giác nhủ lòng phải trở thành người "tốt" để không phụ lòng cha mẹ . . . một số người con lấy lý do không được gần gũi cha mẹ và tự cho là thiếu tình cảm "thật sự" nên tự "ngụy biện" để bù đắp sự thiếu thốn tình cảm này bằng cách tìm những thú vui "tiêu cực", để dần tự hủy hoại bản thân họ, khi họ lún sâu vào tội lỗi thì sẽ "đổ thừa" do lỗi của cha mẹ. Đã có những phát biểu:
  • Tại sao "cha mẹ" sinh tôi ra để làm gì!?
  • Tao biết mày như thế thì tao bóp mũi mày từ ngay khi mới sinh rồi!
  • Tại sao tôi được sinh ra mà không được quyền lựa chọn cha mẹ mình là ai!
  •  . . . . 
Ngọc bất trác, bất thành khí
Nhân bất học, bất tri lý. 

Nhưng không phải hòn đá nào cũng là "ngọc".
Không phải ai cũng là "nhân". 
Vì ta biết rằng: Thức khuya mới biết đêm dài, ở lâu mới biết lòng người có nhân.
Bất kể cha mẹ là ai, làm nghề gì, giàu hay nghèo . . . mà có những người con hiếu, lễ (cũng không cần biết làm nghề gì, giàu hay nghèo . . . .) thì cha mẹ đó sẽ được khen: "Ông Bà là người có phước quá!"

No comments:

Post a Comment