Ngày xưa có câu: Cha mẹ sinh con, trời sinh tính.
Ngày nay có câu: Giang sơn dễ đổi, bản tính không dời.
Không bi quan để nhìn nhận, không phủ định để đề cao sự giáo dục, mà ta phải "chấp nhận" đó là sự thực! Người ta cố gắng giáo dục bằng mọi biện pháp: răn đe, vỗ về, hình phạt, an ủi và kể cả "dụ dỗ" . . . mong sao cho con người đi theo hướng tốt, chúng ta nhận được gì sau những sự kiện gần đây:
- Vụ trên một ngàn thùng bia bị "hôi của" tại Đồng Nai, người ta "đe dọa", gợi lòng trắc ẩn . . . đến nay thu hồi được bao nhiêu thùng bia rồi?
- Vụ án Dương Chí Dũng đang xét xử, nhưng người "đang" phạm tội thì chỉ thấy mình chỉ "hơi sơ suất" nhỏ gì đấy!
- Vụ án oan gần 10 năm của Nguyễn Thanh Chấn, không có ai nhận mình có lỗi, có "ép cung" ông Chấn, để ông này phải ở tù vì "không gây tội"!
- . . . . .
Ngay khi ta nói lớn tiếng nói người khác không biết giáo dục, thì chính ta lại "không có giáo dục" rồi (vì giáo dục là một quá trình dạy dỗ, uốn nắn, hết sức mềm dẻo" . . . có khi hết sức mà bị tác dụng ngược: mình đi dạy "hắn" mà cuối cùng "hắn" dạy ngược lại mình - vì bản thân "dạy" là quá trình "học"). Mọi người có thể nhận mình là người tốt nhưng kèm theo là một số "tật xấu". Có câu chuyện như sau: một người giàu có và rất "tốt bụng", hễ biết có ai đang gặp khó khăn là tự động cứu giúp ngay bằng hiện vật lẫn hiện kim, duy ông này lại có một "tật xấu" là ông ta phải là người cứu giúp đầu tiên, nếu chỉ cần nghe là người đang gặp khó khăn và đã có vài người đến cứu giúp trước đó rồi thì thôi đừng hòng quyên góp gì được từ ông ta, vậy đó! sau này người ta phát hiện là thông tin người cần cứu giúp luôn luôn đến chậm với ông ta và cuối cùng đến nay là ông chẳng giúp đỡ được ai cả!
No comments:
Post a Comment