Saturday, December 7, 2013

Có và không


Trong sách truyền đạo có nêu ra hai sự việc:
  • Một người chuẩn bị theo đạo (tôn giáo) nhưng thấy những người có đạo mà suốt ngày cãi nhau và chửi bới từ trong nhà ra đến đầu xóm . . .nên người này quyết không theo đạo nữa.
  • Một người khác không theo đạo nhưng đều được mọi người xem như người đó đắc đạo rồi vì mọi hành vi, cử chỉ của người đó thật hoàn thiện rồi.
Thật vậy có một số người theo đạo để được gọi là có đạo và "lợi dụng" điều này để dễ dàng làm điều bất chính. . . trong khi trái ngược lại là số người không theo đạo nhưng luôn làm những điều tốt cho xã hội . . ., đương nhiên một số người theo đạo và làm điều tốt thì cũng chiếm một phần nhất định.
Người "có đạo" (theo đạo) và người "không có đạo" (không theo đạo) vẫn có thể làm điều tốt như nhau và đáng để tôn vinh, tuy nhiên người "có đạo" lại có nhiều lợi thế hơn khi khen tặng (không công bằng!). Người "có đạo" và người "không có đạo" nếu cùng làm việc xấu, thì người "có đạo" cũng dễ được xã hội "tha thứ" hơn (lý do khách quan là "tu chưa tới"!).
Nhưng tục ngữ đã có câu: "cái áo không làm nên thầy tu", và xin tham khảo câu chuyện "cười" sau:
Trong vườn hoa nhà thờ, linh mục đang đi dạo với một thương gia. Một giáo đồ trẻ đi phía sau. Câu chuyện giữa linh mục và vị thương gia có vẻ rất hấp dẫn, nhà buôn trả giá:
- 5 vạn đôla!
- Không được!
- 10 vạn đôla!
Im lặng.
- Thôi được, 50 vạn vậy nhé!
Linh mục vẫn không chấp thuận, vị khách lắc đầu rút lui. Giáo đồ trẻ vội bước đến trước mặt vị linh mục nói:
- Thưa cha, 50 vạn đôla là một con số không nhỏ đâu! Sao cha lại từ chối?
- Nhưng con có biết yêu cầu là gì không? Ông ấy đề nghị ta mỗi lần giảng đạo xong không nói "Amen", mà nói "Cocacola".

No comments:

Post a Comment