"Rồng đến nhà tôm"; thật là quý hóa!
Thế thì mấy "dạng" giòi bọ, sâu mọt tới nhà thì sao nào?
Tâm lý thường thích đón khách "sang, giầu" (thường có lợi nhiều hơn), gặp khách quá nghèo mà tới chơi thì "miễn cưỡng" phải tiếp (trong lòng lại lo bị "thiệt hại").
Cách vài năm có cửa hàng bán đồ lưu niệm tại Mũi Né (Phan Thiết) từ chối tiếp khách nôi địa, chỉ tiếp người nước ngoài đã làm dư luận phê phán rất nhiều . . . . . .
Lâu hơn nữa đã có câu chuyện "Hai lúa" lên Sài Gòn sắm đồ (sau này được dựng thành phim), ghé cửa hàng Điện máy hỏi mua dàn máy, nhân viên bán hàng thấy người này ăn mặc "quê mùa" lại sách cái giỏ đệm (thường hay cho gà vịt vào đó) nên tỏ vẻ "khi dễ" không thèm trả lời . . . . "Hai lúa" bực tức qua cửa hàng kế bên và mua liền 10 dàn máy "hoành tráng", rầm rộ cho cửa hàng ban nãy "tiếc rẻ" mất một mối "sộp"!
Thật ra nếu "Hai lúa" lúc ở cửa hàng đầu tiên có "dấu hiệu" cho thấy mình là người "thiện chí" và "có khả năng mua hàng" (khác với vẻ bề ngoài) thì mọi việc sẽ khác đi (và sẽ không có chuyện "Hai lúa")!
Đầu những năm 80 của thế kỷ trước, có một "kiểu" thời trang dành cho nam là áo sơ mi loại vải xoa mỏng và phải có túi, tiền được xếp đôi kẹp thành 1 xấp rồi bỏ vô túi, đi đâu ra đường ai thấy cũng biết ngay là người có tiền!
Mấy người bạn của tôi gần đây sắm xe hơi thật tiện lợi vô cùng! Được một thời gian thì họ đành phải thuê tài xế mặc dù họ đều có bằng lái và có khi còn là tay lái "lụa", vì một lý do đơn giản là khi chở vợ con hoặc bạn bè đi đâu đó nhưng khi tới nơi tìm chỗ đậu xe thì những người hướng dẫn bến đậu đều nói:
- Tới luôn bác tài, chạy 30 mét rồi quẹo trái!
Có một điều an ủi là một hôm ăn uống xong ra lấy xe được chủ cửa hàng dúi vào tay 1 gói ba số 5!
No comments:
Post a Comment