Bác sỹ chỉ nói với bệnh nhân và người nhà của bệnh nhân sau khi đã lấy tủy:
- Phải nằm yên trong vòng 8 tiếng, nhớ "không được" cử động!
Thế là người nhà bệnh nhân túc trực bên giường bệnh nhân và luôn giữ chặt người bệnh không cho "cục cựa", người giữ tay người ghì chân . . . .
Buổi chiều tôi ghé thăm, lúc này đã quá 8 tiếng "nằm yên" rồi, gặp tôi người bệnh như được dịp trút những "bức bối" trong người:
- Tôi đố ai năm yên không nhúc nhích trong vòng 1 tiếng chứ đừng nói đến 8 tiếng, anh thấy đúng không . . . .tôi "gồng" mình năm yên ban đầu một tiếng rồi 2 tiếng, 3 tiếng . . . đến 4 tiếng thì tôi nói với người nhà: " tha cho tôi đi, phải cho tôi cử động một chút chứ và 4 tiếng còn lại mọi người đành phải theo tôi . . . .
Tôi chia sẻ:
- Đúng ra "người ta" nên dùng chữ "hạn chế" cử động thì hay hơn trong trường hợp này!
Người bệnh tỏ vẻ bực tức:
- Tôi chưa bị liệt mà, đó là những phản xạ tự nhiên của cơ thể con người khi ở vị thế nằm . . .đến cái chân tôi co duỗi mà cũng bị giữ chặt luôn! (rất bức xúc)
Tôi an ủi:
- "Người ta" thường có vẻ rất "máy móc", hy vọng lần này mọi người đã hiểu vì vài ngày nữa bác sỹ sẽ lấy tủy lần 2 nữa!!!!
Ngày nay người bệnh "gần như" nắm rõ bệnh tình của họ vì trên tay họ là cái Ipad, duy có điều tôi và "anh ta" chưa thống nhất về mức độ của căn bệnh mà "anh ta" đang bị. Bệnh có 3 cấp độ, tôi nói:
- Ông đang ở cấp 2.
"Anh ta" quả quyết:
- Tôi đang ở cấp 3, "hết cấp" rồi!!!
No comments:
Post a Comment