Tuesday, June 21, 2016

Tâm sự


Những cảm xúc đã từng chia sẻ bấy lâu nay qua trang "Blog" này thật vẫn khổng thể nào kể hết được, gần đây thấy "thiên hạ" quay "Video" rồi "Post" trang "Youtube" để chia sẻ (mọi chuyện) . . . . .xem ra hiệu quả có vẻ tốt hơn!
Ai sao thì ta vậy . . . .cũng đành tập tành . . . theo "họ"!!
Sở trường là chuyên ngành Điện nên nội dung chủ yếu là những sự việc liên quan đến ngành Điện!
Video hôm nay là:


Sunday, June 5, 2016

Nhập môn PLC!


Làm được những điều từng ấp ủ bao lâu nay thật cảm thấy vui mừng biết bao! Tuy nhiên đây mới chỉ là phiên bản đầu, còn rất nhiều điều cần phải cải tiến, chủ quan mà nói: "nhất thanh nhì sắc" thế mà cái "nhất" ở đây còn "quá yếu" . . . . . .
Bài này giới thiệu cách giải quyết điều khiển thang máy có 3 tầng, nổi bật lên nhất khi suy luận:
- Nếu thang đang ở tầng 1 mà chỉ muốn lên tầng 2 thì ta lại không lấy điều kiện báo thang đang ở tầng 1 đó là công tắc X4 thường mở, ngươc lại ta lý luận: nếu thang không ở tầng 3 (nếu nhiều tầng nữa thì cũng lý luận như thế!) thì chắc chắn công tắc của tầng 3 là X6 vẫn là thường đóng!
- Tương tự khi thang đang ở tầng 3 mà chỉ muốn xuống tầng 2 thì cũng lý luận: chắc chắn thang không ở tầng 1 nên công tắc X4 vẫn là thường đóng!


Thursday, May 19, 2016

Khóc người Cô



Hẹn sẽ gặp Cô vào giữa tháng 7 năm nay ( Cô là Cô út tên là Thêm ), người Cô năm nay đã hơn 90 tuổi, hiện ở Hà Nội.
- Cô còn nhớ cháu không, Cháu là Tí nè!
Giọng cô yếu ớt:
- À, Tí hả . . . . .khi nào ra gặp Cô?
Hôm đó là ngày 1 tháng 5, qua điện thoại tôi hẹn Cô:
- Khoảng tháng Bảy cháu ra thăm Cô, Cô giữ gìn sức khoẻ nha! . . . . . .
Thế mà chiều nay nhận được tin Cô đã mất vào trưa ngày 18 tháng 5 .  .  . . .
Lần cuối gặp Cô đã trên 30 năm tại Sài Gòn  . . . . .
Vậy mà sau bao nhiêu năm tháng nay sắp có dịp để gặp Cô mà cũng không thành!
Cách nhau gần hai ngàn cây số sau ngần ấy năm Cô và cháu vẫn như ở rất gần nhau! Nhưng tháng Bảy tới cháu ra ngay nhà Cô thì Cô đã xa Cháu muôn trùng . . . . .
"Cháu luôn muốn gặp Cô để nhận được lại đôi nét hình ảnh của Ba cháu . . . ."
Cô hãy lấy đi những giọt nước mắt của cháu khi Cô gặp Ba cháu ở một nơi nào đó!
Dù nơi phương nào cháu luôn thương và nhớ mãi đến Cô!

Monday, May 16, 2016

Tự hào

Kết quả hình ảnh cho mai an tiêm
"Họa vô đơn chí" (xui xẻo không chỉ đến một lần), "chúng" đến dồn dập, nhiều và "nguy hiểm" đến nỗi ai có sự tự tin hay sự tự chủ đến mấy thì "gần như" cũng phải xao động! Một trong những lời "than van" lúc này thường là:
- Không lẽ trời đang phạt ta ư!?
- Nhà cửa có đang phạm vô lỗi của "phong thủy" nào không nhỉ!?
- Không lẽ có "ma, quỷ" nào đang phá ta!?
- . . . . . . . . .
Đến ngay ma, quỷ còn bị con người "đổ thừa"; bao nhiêu sự xấu xa, nham hiểm của con người xuất phát từ trong lòng họ thì gọi là: "ma đưa đường, quỷ dẫn lối"!
Thuật "Phong thủy" thì rất "khoa học", nhưng luôn luôn vướng phải một quy luật phải "trả giá" là: được cái này thì sẽ mất cái kia!
"Ông Trời" cũng lại là nạn nhân của sự đổ thừa của con người!
Một nhân vật truyền thuyết thời Vua Hùng Vương là Mai An Tiêm, vì một câu nói làm phật lòng Vua ( Của mình làm ra mới quý, còn của biếu là của lo, của cho là của nợ! ) nên "tai họa ập tới, nhưng một lần nữa Mai An Tiêm đã chứng tỏ bằng đôi bàn tay cùng sự cần cù và sự thông minh sáng tạo của mình và thoát nạn! (sự tích trái dưa hấu).
Thật hạnh phúc là người Việt Nam, có những câu truyện dạy cho con cháu "học làm người" truyền tụng bao đời nay.

Monday, May 2, 2016

Người chụp hình

Kết quả hình ảnh cho hình vẽ cảnh đám ma vùng quê

Một người không quen nhưng học cùng khóa (1973) vừa "về nơi phương xa" ở tuổi 59 tại Mỹ, trong tang lễ có mặt vài Giáo viên lớn tuổi cùng nhóm bạn bè "đồng môn, đồng khóa" cũng tới dự . . . . . ., sau các điếu văn và các nghi thức an táng kết thúc là phần chụp hình lưu niệm . . . . . . .điều thật ngạc nhiên là khi xem lại những tấm hình này nếu không có chú thích thì không ai có thể biết được "họ" đã dự một "loại sự kiện" nào!!! Hầu như tất cả những gương mặt có trong hình đều tươi cười rạng rỡ . . . . . . .xưa nay người ta hay nói: " . . . cái mặt đưa đám . . ." là ám chỉ gương mặt sầu thảm của những người vừa mới dự xong một đám tang nào đó, hoặc chủ ý là trách những ai có gương mặt này khi gặp nhau bình thường trong sinh hoạt . . . . có lẽ vì thế nên ngày nay người ta đang "cải tiến" điều này (sầu não nữa làm gì! hãy vui lên, quá khứ đã qua rồi!).
Thật ra không lỗi phải chi cả, mà nếu có lỗi thì chính xác là do "ông chụp hình": một câu nói quen miệng:
- Mọi người nhìn vào đây, cười tươi lên nhé, một . . hai . . ba! xong.

Friday, April 15, 2016

Yêu nghề

Kết quả hình ảnh cho nghề quấn dây động cơ điện 400kw

Trích từ Wikipedia.org:
Không được đào tạo tại bất kỳ trường quân sự nào trước đó, không phải trải qua các cấp bậc quân hàm trong quân đội, Võ Nguyên Giáp được phong quân hàm Đại tướng vào ngày 28 tháng 5 năm 1948 theo sắc lệnh 110/SL ký ngày 20 tháng 1 năm 1948, Ông trở thành Đại tướng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam khi 37 tuổi. Sau này, trả lời phóng viên nước ngoài về tiêu chí phong tướng, Hồ Chí Minh đã nói: "Đánh thắng đại tá phong đại tá, đánh thắng thiếu tướng phong thiếu tướng, thắng trung tướng phong trung tướng, thắng đại tướng phong đại tướng".
Đó cũng là lý do ngày nay người ta cũng tự phong "Kỹ sư" cho những người nông dân chưa từng qua trường lớp mà "sáng chế" ra những máy móc hữu dụng trong nông, ngư nghiệp là "Kỹ sư chân đất".
- Có bao nhiêu người có "bằng" nấu phở, hủ tiếu, canh bún, bánh xèo . . . .để mà người ta vẫn thưởng thức từ những người nấu các món ăn đó?
- Có bao nhiêu công nhân xây dựng không có một tấm bằng lận lưng mà vẫn thi công xây dựng bao nhiêu là công trình? (không nên suy diễn từ đó sẽ có những công trình không đảm bảo chất lượng, công trình không đảm bảo chất lượng, an toàn . . .  .là trách nhiệm của "nhà quản lý" (nhà thầu).
 . . .  . . . . 
Đào tạo một người thợ quấn dây động cơ điện trung bình khoảng 6 tháng, đào tạo để người đó biết thêm tính toán, thay đổi số liệu dây quấn động cơ điện trung bình thêm khoảng 3 tháng nữa, như vậy ta đã có một công nhân (thợ) lành nghề quấn dây động cơ điện. Nhưng bản chất người đó nếu không có "tố chất năng khiếu (quấn dây) bẩm sinh"(*) thì người đó vẫn chỉ là người "thợ" quấn dây thôi! Để đạt được "tay nghề" thợ cả hay là Thầy (của thợ) người đó hội tụ hai yếu tố sau:
(*): - Yêu nghề.
       - Làm nhiều (quấn dây) hơn người khác.
Trong đó yếu tố yêu nghề là quan trọng nhất, yêu nghề đó chính là năng lực năng khiếu bẩm sinh!
Điều này rất rõ khi những người có học vị càng cao thì họ lại càng yêu nghề càng nhiều; cơ bản "học vị" ngày nay cũng được coi như là một "nghề"!
 



Sunday, April 10, 2016

Hiện thực

Kết quả hình ảnh cho ảo tưởng

Trong hàng triệu triệu "ý tưởng" thì có bao nhiêu ý tưởng đó trở thành hiện thực!?
Cách nay hơn 20 năm khi sinh viên bảo vệ luận văn tốt nghiệp với dạng đề tài được dẫn chứng với một mô hình mô phỏng thu nhỏ với đầy đủ các công năng, sau phần trình bày chứng minh với hàng loạt phương pháp tính toán khá "phức tạp", ngay các Giảng viên tham dự "có vẻ" cũng không thể cảm nhận ngay được (có vẻ hơi mơ hồ gì đó!) kết thúc phần trình bày của sinh viên thay vì Giảng viên (trong Hội đồng) đặt các câu hỏi cho phần trình bày đó liền thì mọi người nhất trí để sinh viên cho vận hành mô hình mô phỏng rồi từ đó mà sẽ đặt câu hỏi cụ thể sau. Đầu tiên sinh viên này giới thiệu lần lượt các chi tiết có trong mô hình quá lâu đến nỗi một Giảng viên đề nghị:
- Thôi bây giờ em hay vận hành cho nó hoạt động ngay đi.
Người sinh viên này bắt đầu cấp điện cho mô hình, một màn hình tinh thể lỏng (LCD) xuất hiện những thông số của đối tượng đo kiểm trông khá bắt mắt . . . . .một Giảng viên nôn nóng:
- Cho khởi động ngay đi.
Người sinh viên lấy tay nhấn ngay vào nút "Khởi động" . . .lần 1, lần 2, lần 3 . . . lần thứ n . . . cái mô hình này vẫn không động tĩnh gì, người sinh viên loay hoay lấy tay xoay xoay, vặn vặn hết cái này đến cái khác, rồi lại nhấn nút "Khởi động" mà bao nhiêu lần nữa nó vẫn bất động . . . . .một lúc nữa một Giảng viên tiến đến người sinh viên và hỏi:
- Mô hình không "chạy" được à?
Người sinh viên gãi tai . . ấp úng:
- Thưa Thầy lúc sáng nay ở nhà em còn cho nó chạy thử rất tốt, có lẽ lúc em chở bằng xe Honda lên đây có va quẹt với một ông chở hàng làm nó bị động và chắc bị lỏng mạch điện nào đó!  . . .em chưa tìm ra ạ!
. . . . . . . .
Sau một lúc hội ý, Hội đồng quyết định cho sinh viên này đạt với số điểm trên trung bình vì hình dáng mô hình trông cũng khá bắt mắt (mặc dù nó chẳng chạy được gì cả!).
. . . . . . . 
Mãi sau này mọi người mới phát hiện mô hình này chẳng bao giờ chạy được cả, còn các tính toán phức tạp trong luận văn của sinh viên này thì cũng chẳng dính gì đến đề tài này . . . .
Một kết thúc có hậu là người sinh viên này nay đã định cư ở nước ngoài và làm đúng nghề của năng lực: "làm móng" . . . . . .