Một người không quen nhưng học cùng khóa (1973) vừa "về nơi phương xa" ở tuổi 59 tại Mỹ, trong tang lễ có mặt vài Giáo viên lớn tuổi cùng nhóm bạn bè "đồng môn, đồng khóa" cũng tới dự . . . . . ., sau các điếu văn và các nghi thức an táng kết thúc là phần chụp hình lưu niệm . . . . . . .điều thật ngạc nhiên là khi xem lại những tấm hình này nếu không có chú thích thì không ai có thể biết được "họ" đã dự một "loại sự kiện" nào!!! Hầu như tất cả những gương mặt có trong hình đều tươi cười rạng rỡ . . . . . . .xưa nay người ta hay nói: " . . . cái mặt đưa đám . . ." là ám chỉ gương mặt sầu thảm của những người vừa mới dự xong một đám tang nào đó, hoặc chủ ý là trách những ai có gương mặt này khi gặp nhau bình thường trong sinh hoạt . . . . có lẽ vì thế nên ngày nay người ta đang "cải tiến" điều này (sầu não nữa làm gì! hãy vui lên, quá khứ đã qua rồi!).
Thật ra không lỗi phải chi cả, mà nếu có lỗi thì chính xác là do "ông chụp hình": một câu nói quen miệng:
- Mọi người nhìn vào đây, cười tươi lên nhé, một . . hai . . ba! xong.
No comments:
Post a Comment