"Họa vô đơn chí" (xui xẻo không chỉ đến một lần), "chúng" đến dồn dập, nhiều và "nguy hiểm" đến nỗi ai có sự tự tin hay sự tự chủ đến mấy thì "gần như" cũng phải xao động! Một trong những lời "than van" lúc này thường là:
- Không lẽ trời đang phạt ta ư!?
- Nhà cửa có đang phạm vô lỗi của "phong thủy" nào không nhỉ!?
- Không lẽ có "ma, quỷ" nào đang phá ta!?
- . . . . . . . . .
Đến ngay ma, quỷ còn bị con người "đổ thừa"; bao nhiêu sự xấu xa, nham hiểm của con người xuất phát từ trong lòng họ thì gọi là: "ma đưa đường, quỷ dẫn lối"!
Thuật "Phong thủy" thì rất "khoa học", nhưng luôn luôn vướng phải một quy luật phải "trả giá" là: được cái này thì sẽ mất cái kia!
"Ông Trời" cũng lại là nạn nhân của sự đổ thừa của con người!
Một nhân vật truyền thuyết thời Vua Hùng Vương là Mai An Tiêm, vì một câu nói làm phật lòng Vua ( Của mình làm ra mới quý, còn của biếu là của lo, của cho là của nợ! ) nên "tai họa ập tới, nhưng một lần nữa Mai An Tiêm đã chứng tỏ bằng đôi bàn tay cùng sự cần cù và sự thông minh sáng tạo của mình và thoát nạn! (sự tích trái dưa hấu).
Thật hạnh phúc là người Việt Nam, có những câu truyện dạy cho con cháu "học làm người" truyền tụng bao đời nay.
No comments:
Post a Comment