Hướng đạo
Saturday, April 18, 2026
Monday, July 31, 2023
Ăn ghẹ
Đứa con gái có nhà cách khoảng 7 cây số, "bỗng nhiên" gởi shipper cho người cha ruột một con ghẹ (loại 3), mà người cha ruột này lại ở nhờ nhà người chị ruột của cô gái đó.
Người cha nói với cô chị gái:
- Lột ghẹ cho ba ăn!
Cô chị gái gắt với người cha:
- Ba tự gỡ ghẹ đi con đang bận việc.
Người cha phân trần:
- Ba nay 91 tuổi rồi có còn thấy rõ gì nữa đâu!
Cô chị gái nói:
- Ba dặn nói với con nhỏ đó (cô em gái) sau này một là gỡ sẵn hoặc chạy thẳng lên đây đưa cho Ba rồi gỡ cho Ba ăn luôn.
Người cha nghe xong im lặng không nói gì thêm.
Cô chị phân trần:
- Của cho không bằng cách cho, của một đồng công một vạn!
. . . . .
Nếu chỉ thấy đoạn đối thoại của 2 cha con này với nhau như trên mà không hiểu "toàn cục" của những "tình tiết" trong sinh hoạt của 3 cha con này với nhau thì có vẻ ai cũng thấy thái độ có vẻ "bất hiếu" của cô chị là không thể chấp nhận được!
Nhưng có ai biết được là người cha này đã từng là "thủ phạm" làm cho vợ chồng của một người chị gái khác của cô em kia ly tán dẫn đến ly hôn; vì lúc đó người cha này ở bên nhà cô chị đó (người cha này suốt cuộc đời không bao giờ chịu mua nhà riêng để ở, duy có một lần mua nhà nhưng lại bán ngay!) nguyên nhân do người cha này luôn bắt cô chị gái đó luôn phải ưu tiên phục vụ mình bất chấp người chồng của cô chị gái đó cần muốn có những riêng tư của vợ chồng!
Quay lại chuyện của cô chị gái bây giờ cũng đã "phải" phục vụ "riêng" cho những "yêu cầu" của người cha . . .trong khi người chị gái này còn phải chăm sóc riêng cho gia đình mình gồm chồng con, cháu ngoại (một nhà có 4 thế hệ).
Thật ra nếu chỉ là ngày 3 bữa và các sinh hoạt khác nhưng khi có "con ghẹ" xuất hiện (mấy năm mới có 1 lần) của cô em gái thì người chị đã phải phản ứng như đọan đối thoại ở trên là do nguyên nhân sau:
Chuyện con yêu con ghét là có thật!
Trong các chị em thì người cha chỉ thích cô em gái này nhất mà lại "thích ra mặt"; lúc nào người cha cũng nói:
- Ba chỉ thương con nhỏ này nhất vì nó rất có hiếu với Ba!
Thằng con rể hỏi:
- Mấy năm nó mới mua cho Ba một con ghẹ mà có hiếu lắm phải không Ba?
Người cha trả lời:
- Nó ở xa (cách 7 cây số) mà nó vẫn nhớ tới Ba.
Người rể phân tích:
- Vợ con lo cho Ba hằng ngày các bữa ăn và mọi việc phục vụ sinh hoạt cho Ba mà chưa thấy Ba khen ngợi hay động viên gì cả, ngược lại Ba lại còn hay la rầy (tệ hơn con ở!)(nói nhỏ)
Người cha quay sang thằng rể:
- Con là người cố chấp!
!!!!!!!!???????
Thời xưa nước mắt chảy xuôi,
Ngày nay nước mắt lại bay lên trời!
Tuesday, July 11, 2023
Giỗ bà ngoại
Sau tảo mộ thì cũng hốt cốt "Bà" đi thiêu, rồi tro cốt được cất vào hũ và an vị tại chùa trên Biên Hòa vì có anh Vân là con trai trưởng của chú Phú đang công quả tại chùa này.
Hôm nay là ngày 25 tháng 5 âm lịch (12 tháng 7 năm 2023 dương lịch) là ngày giỗ "Bà" (kỷ niệm ngày bà đã mất cách nay 55 năm) tôi và con gái (rượu) chuẩn bị một mâm cỗ để cúng và tưởng nhớ "Bà" . . .
Kỷ niệm trong tôi với "Bà" dựa vào ký ức thuở tôi còn nhỏ; trước những năm tôi 2 tuổi thì "Bà" ở chung với nhà Cậu, Mợ thì tôi nay chẳng nhớ gì! sau khi "Bà" về ở với con trai trưởng cùa "Bà" là chú Phú thì thường là hằng tuần hoặc 2 tuần tôi lại được Cậu, Mợ cho tôi đi thăm hỏi "Bà" ở nhà chú Phú, mà chú thì thuê nhà, nên cứ vài năm lại dời chỗ ở. Lâu nhất có lẽ là nhà ở Nguyễn Thiện Thuật, rồi tới nhà ở đường Bà Hạt, rôi nhà ở đường Trần Quốc Toản (nay là đường 3 tháng 2) đối diện với Việt Nam Quốc Tự, cuối cùng chú Phú gởi "Bà" vô viện dưỡng lão Biên Hòa, lúc này chỉ có mỗi mợ đi thăm một mình cho tới ngày "Bà" mất, lúc đó tôi mới 10 tuổi.
Ấn tượng nhất trong tôi với "Bà" là mỗi khi thăm "Bà" rồi ra về thì Cậu,Mợ tôi luôn nhắc:
- Thằng Tí (tên gọi trong nhà của tôi) thơm má "Bà" đi rôi về.
Tôi đến thơm lên má bên trái của "Bà" rồi dợm bước đi thì 'Bà" đưa má bên phải của "Bà" ra và bảo tôi;
- Còn má bên này nữa.
Thế là tôi quay lại thơm lên má bên phải của "Bà", lần nào cũng vậy, lần hôn lên má phải của "Bà" tôi cảm thấy có một vẻ bồi hồi xúc động ánh lên trên gương mặt "Bà".
Bây giờ ở tuổi 65 tôi mới cảm nhận được những tình cảm và cảm xúc nội tâm giữa 3 thế hệ; giữa "Bà" ngoại với cháu ngoại . . .
Quy luật của tạo hóa xoay vần hết thế hệ này nối tiếp thế hệ sau; cũng đâu đó những tình cảm và cảm xúc của con người cùng những giao thoa giữa các thế hệ với nhau thường để lại trong tâm nhưng bồi hồi rung động . .
Hôm nay đúng ngày giỗ của "Bà", tưởng nhớ "Bà": người đã sinh ra Mợ tôi mà Mợ tôi nay cũng không còn nữa, tôi đã thắp hương bên mâm cỗ cúng mong ở đâu đó trong cõi "vĩnh hằng" "Bà" có còn nhớ cái thơm lên má phải "Bà" không!?
Friday, June 30, 2023
Gần cuối năm 2021 (cuối tháng 8) "anh" đã rời khỏi Việt Nam đi định cư bên Mỹ do con gái bảo lãnh. Không nhớ chính xác tôi và "anh" cùng nhau ăn nhậu tại Việt Nam lần cuối là ngày nào (?), chỉ nhớ mang máng là sau tết âm lịch Tân Sửu (2021 dương lịch) còn nhậu cùng "anh" vài lần nữa rồi sau đó dịch Covid 19 bùng phát quá mạnh (khoảng cuối tháng 4) lệnh dãn cách được ban hành thế là ai ở nhà người nấy, coi như tôi và "anh" đã không bao giờ còn "gặp mặt" nhau nữa !
"Gặp mặt" đây là sự hiện diện bằng xương bằng thịt của người thật vì sau đó từ tháng 5 cho đến cuối tháng 8/2021 (trước khi "anh" rời khỏi Việt Nam) và tiếp đó đến tận cuối tháng 4/2023 cho dù có "gặp mặt" trên màn hình điện thoại thì có thể xem như tôi và "anh" đã vĩnh viễn không còn "gặp mặt" nhau nữa rồi; bây giờ có xem các clip hoặc hình ảnh của "anh" cũng không làm cho tôi có một cảm xúc nào để ghi nhận được (!), tôi không dự được đám tang của "anh", tôi không được "trực tiếp" nhìn mặt "anh" lần cuối . . . vậy "xác thịt" của "anh" đã "biến mất" khỏi tôi ngay từ những ngày của đầu năm Tân Sửu rồi!!!!
Ấn tượng nào mà tôi luôn ghi nhớ về "anh"?
Rất nhiều; vì lần đầu gặp "anh" (cũng không thể nhớ chính xác !) khoảng giữa năm 1979 (!) . . .và cứ thế cho đến những ngày cuối tháng 4 năm 2021; 42 năm đã "gặp mặt" nhau bằng xương bằng thịt chủ yếu qua những chầu nhậu . . . thực vậy nếu không nhậu thì chúng tôi chẳng "gặp nhau" làm gì(!)
Gặp nhau không nhậu gặp làm chi,
Rượu nồng, rượu lạt cũng như nhau,
Mồi thì không có cũng chẳng sao.
Chủ yếu hàn huyên cùng tâm sự,
Tôi và "anh" chưa khi nào hờn giận,
Không đôi co hơn thiệt chuyện trần đời,
Hiểu tính nhau qua ánh mắt ân tình,
Dẫu thị phi hai ta cứ vẫn nhậu,
Mặc nhân tình thế thái có ra sao.
Bởi dịch bệnh tôi, "anh" sớm chia tay,
Qua màn hình vẫn đam mê nhậu nhẹt.
Vì vẫn ngỡ sau này còn "gặp mặt"
5 năn, 10 năm, 20 năm . . .
Tôi tin rằng tôi vẫn còn gặp "anh".
Thế mà vẫn chưa đầy được 2 năm,
Không còn dịp "gặp nhau" như suy nghĩ.
Từ nay chỉ "gặp nhau" qua màn hình!!!
Tháng 6/2023
Wednesday, February 10, 2021
Sáng 30 tết rồi, việc "nhà" làm mãi không bao giờ xong! thôi chẳng "cầu toàn" làm chi, được thế nào hay thế đó! Ngồi nghỉ mệt chợt "ngẫm" thế thái nhân tình nên quyết viết vài dòng . . .:
Thế thái nhân tìnhNgười xưa đã răn dạy rằng:
- Thương người như thể thương thân,
Nhưng rồi lại lời cảnh báo:
- Cứu vật, vật trả ơn,
cứu nhân, nhân trả oán.
Tuy thế cổ nhân vẫn an ủi:
- Ăn quả nhớ kẻ trồng cây.
Vẫn ngờ ngợ đâu đó:
- Ăn cháo đá bát, vắt chanh bỏ vỏ.
Rồi lại đấu dịu vu vơ:
- Ăn cây nào thì rào cây đó.
( cái này con hơn ăn cướp!)
. . . .
Bấy nhiêu là tạm đủ!
Biết sao chiều đủ lòng người!
Tại ta ích kỷ hay tại người tham lam,
Quy luật của đồng lần còn kia,
Liệu trời đất xoay vần có còn tới ta!
- "Tay làm hàm nhai" cũng không xong,
Thời nay: ăn cây nào thì "cào" cây nấy!
Làm sao chịu nổi: "thế thái nhân tình" đây!?
Tuesday, February 9, 2021
Hôm nay là 29 âm lịch năm Canh Tý, ngày kia là mùng 1 tết năm Tân Sửu rồi! tính tự sự bằng văn xuôi thì cảm thấy giống như bản tự kiểm quá nên đành phải dùng vài dòng văn vần (đôi khi chẳng thấy vần chỗ nào!) để tự cảm xem thế nào:
Tự sự cuối năm Canh Tý (2020)Khắc này là sáu mươi ba tuổi "tây",
Ngày kia đã là sáu mươi tư tuổi "ta".
Hưu trí nay đã ba niên,
Ở nhà rửa chén, lau nhà, giặt ủi!
Thiết bị điện nước trong nhà hư quanh năm,
Thợ thầy đừng hòng xía vô!
Ra tay một loáng chẳng tốn xu nào.
Lầm lũ cứ thế ngày qua ngày,
Tự thưởng hằng chiều vài lon bia.
Tri kỷ tìm tới góp thêm mồi!
Anh em xa gần chẳng bỏ qua!
Ồn ào bia rượu cũng chẳng sao.
Say qua một đêm là quên hết!
Việc "nhà" chẳng thể nào chểnh mảng,
Việc "nước"luôn bền lòng yêu!
"Ăn cây nào thì rào cây nấy",
Ai mà léng phéng phải chừa tôi ra!
Friday, July 27, 2018
Nói trước bước không qua
Bắt đầu từ đâu nhỉ?, có lẽ nên từ quyết định nghỉ hưu từ ngày 1 tháng 6 năm nay (2018):
Nhớ lại "ngày xưa" ăn mừng "lục tuần" (60 tuổi) của cha vợ (lúc đó mình mới 34 tuổi-mình nhỏ hơn ông 26 tuổi), cảm giác lúc đó mình vẫn chỉ là một "thiếu nhi" (nhi đồng thối tai) . . . .
Vừa rồi sinh nhật mình ngày 6 tháng 5 là đúng 60 tuổi thì không dám tổ chức "linh đình", vì nhớ sau vài ngày "lục tuần" của cha vợ thì ông liền đổ bệnh (may mà không nặng lắm), có điều cảm giác lúc này thấy con gái (rượu) năm nay "mới" 29 tuổi (nhỏ hơn mình 31 tuổi) chỉ như đứa "em gái út!" (thực ra mình có em gái út sinh năm 1961-nay là 57 tuổi!), cái cảm giác có một "ái nữ" như đứa "em gái út" đã hình thành từ rất lâu (lúc nó khoảng 9-10 tuổi gì đó!), vì đâu nên nỗi . . . vì "con bé" rất thích cãi lý với tôi từ lúc đó cho đến tận hôm nay . . .chân lý của nó là tìm ra bất cứ một sai lầm nào đó của tôi, rôi sau đó nó "rêu rao hoặc đay nghiến . . ." xem như một thắng lợi vinh quang của nó! Tôi chỉ có một câu để kết thúc mọi tranh luận: bố làm 100 việc thì sai lầm tối đa khoảng 10 việc(10%), còn con tự xem lại mình, bố có thể áng chừng sai lầm của con khoảng 40% . . .thế là huề!
Nhưng có một người không cho tôi bất kỳ một sai lầm nào (thế mới ghê!), đó là bà xã! Thật ra tôi cũng có cách hóa giải, việc nào sai lầm mà giấu được thì phải "phi tang" ngay và tuyệt đối không để lại dấu vết nào! việc nào bị bắt "quả tang" thì chỉ có một câu: ai càng làm việc nhiều thì sai lầm phải xảy ra, người không làm gì thì chẳng bao giờ phạm sai lầm!
Monday, August 29, 2016
Photoshop
Khi có đợt các Thầy, Cô giáo phải dự một số giờ nâng cao nghiệp vụ, hiện tượng Thầy, Cô giáo thi nhau "cúp" học với bao nhiêu là lý do được cho là "chính đáng" để biện minh cho sự việc này . . . .
Khi Thầy, Cô trở lại lớp học của mình phụ trách thì việc "bức xúc" của Thầy, Cô vẫn là việc một số sinh viên bỏ học buổi trước, đến buổi nay thì lý giải đủ thứ lý do mà nghe sao chẳng thể tin được . . .
Có vẻ vận dụng câu "dễ mình, khó người" cho trường hợp này thật không sai!
Người "Thầy" có nhiều lúc vẫn được ví là người "kỹ sư tâm hồn" bởi vì chức năng người "Thầy" là đạt một hiệu quả cao nhất để truyền thụ kiến thức và mở ra những ước mơ lý tưởng cao đẹp cho từng người mình "dạy". Người "học" có nhiều lúc xem người "Thầy" là "vị thánh sống"; đối với họ người "Thầy" hầu như không bao giờ có sai phạm . . .
"Thượng bất chính, hạ tắc loạn", có người nói: "cho tôi biết bạn của bạn là ai, tôi sẽ cho bạn biết bạn là người thế nào", vậy ta cũng có thể nói như sau: "bạn tôn thờ người Thầy của mình là ai thì bạn "may ra" gần như là bản "photoshop" của Thầy đó".
Monday, August 15, 2016
Giáo điều
Một Thầy giáo tuyên bố với lớp học:
- "Tất cả" mọi người(*1) đều không bao giờ được đi trễ quá 5 phút và đừng bao giờ "nói" đến nghỉ bất kỳ một buổi học nào vì bất cứ lý do nào(*2)!
Lạ kỳ hơn người Thầy này có tuổi đời hơn 65!
. . . và chuyện đời thật đã xảy ra một tính huống sau:
Như mọi lần Thầy này vô lớp và nhanh chóng mở sổ điểm danh ngay lập tức, sau khi phát hiện có 2 người vắng mặt, Thầy tỏ vẻ giận dữ hỏi gằn lớp trưởng:
- Nói cho tôi biết vì sao có "hiện tượng" này?
Lớp trưởng trả lời:
- Thưa Thầy một người nghỉ do phải lo đám tang vì cha mất . . . .
Người Thầy ngắt lời:
- Chỉ là lấy cớ, còn người kia chắc cũng với lý do tương tự!?
Lớp trưởng trả lời:
- Người kia đã chết từ chiều hôm qua do tai nạn giao thông ạ . . . .
(*1): ý người Thầy cũng có trong đó để làm gương.
(*2): kể cả lý do trong tình huống như trên!
Wednesday, July 13, 2016
Làm Thầy
Trên đời này không gì hạnh phúc bằng được truyền thụ kiến thức cho một ai đó; nói môn na là "dạy học". Ngược lại thật "bất hạnh" khi "phải học" những gì mà thật ra mình không muốn (học)! Khổ tâm nữa là mình phải gọi người đó là "Thầy", trong khi những điều mình muốn biết, khi hỏi Thầy thì thường nhận được những câu trả lời:
- Em học hay tôi học, tôi cần gì phải biết!
- Vấn đề này rất căn bản, em phải tự hiểu chứ!
- Chẳng lo "tự học" gì cả, bạ cái gì cũng hỏi!
- . . . . . . . .
Thật ra các câu trả lời đại loại như trên của ông Thầy đều chính xác cả, điều này rút ra cốt lõi của "sự học" là:
- Nếu "việc học" chủ yếu là để lấy bằng hay chứng chỉ thì "phải" chấp nhận những câu trả lời của ông Thầy trên!
- Nếu học để lấy "kiến thức" thì chỉ có một trong các cách "đúng đắn" của ông Thầy nói là phải "tự học" mà thôi!
Thế mới thấy Thầy đúng là Thầy!!!!
Sunday, July 10, 2016
Thầy phong thủy
Nhà người kia quá nghèo và suốt đời nhà đó chẳng thể nào khá lên được! . . .vì sao? Vì tiền ăn còn chưa đủ nên chẳng thể nào thuê nổi một "Thầy phong thủy" về "thiết kế" lại căn nhà!!!!
Ngược lại nhà nọ ai nhìn vào cũng phải thán phục là thuộc hạng "đại gia" (nhìn "bề ngoài"!), thế nhưng không hiểu sao (?) gia chủ vẫn thuê một "Thầy phong thủy" về để thiết kế lại "toàn bộ căn nhà"!!!!
Kể cũng là lạ, khá là nhiều người đã từng từ "hai bàn tay trắng" mà lập nên "cơ đồ", thế nhưng khi họ bắt đầu khá rồi thì "bắt đầu" mới thuê "Thầy phong thủy" thiết kế lại căn nhà (biệt thự) mới vừa xây xong!
Một số "đại gia" chuẩn bị "ngã ngựa" thì cuống cuồng "thỉnh" vài Thầy phong thủy đến hầu mong "gỡ" vận đen . . . . nhưng kết cục thì thường thật "bi quan" (hết thuốc chữa!!!)- vì một khi "ngã ngựa" thì tiền bạc nó "xa lánh" nên "hoàn cảnh" chẳng khác ông nhà nghèo!
Thế mới biết chỉ khi nào có nhiều tiền thì mới có thể "thỉnh được Thầy phong thủy "tốt" (vì sau đó lại càng giàu thêm), còn khi "hết tiền" thì toàn gặp Thầy phong thủy "xấu"!
Tuesday, June 21, 2016
Tâm sự
Những cảm xúc đã từng chia sẻ bấy lâu nay qua trang "Blog" này thật vẫn khổng thể nào kể hết được, gần đây thấy "thiên hạ" quay "Video" rồi "Post" trang "Youtube" để chia sẻ (mọi chuyện) . . . . .xem ra hiệu quả có vẻ tốt hơn!
Ai sao thì ta vậy . . . .cũng đành tập tành . . . theo "họ"!!
Sở trường là chuyên ngành Điện nên nội dung chủ yếu là những sự việc liên quan đến ngành Điện!
Sunday, June 5, 2016
Nhập môn PLC!
Làm được những điều từng ấp ủ bao lâu nay thật cảm thấy vui mừng biết bao! Tuy nhiên đây mới chỉ là phiên bản đầu, còn rất nhiều điều cần phải cải tiến, chủ quan mà nói: "nhất thanh nhì sắc" thế mà cái "nhất" ở đây còn "quá yếu" . . . . . .
Bài này giới thiệu cách giải quyết điều khiển thang máy có 3 tầng, nổi bật lên nhất khi suy luận:
- Nếu thang đang ở tầng 1 mà chỉ muốn lên tầng 2 thì ta lại không lấy điều kiện báo thang đang ở tầng 1 đó là công tắc X4 thường mở, ngươc lại ta lý luận: nếu thang không ở tầng 3 (nếu nhiều tầng nữa thì cũng lý luận như thế!) thì chắc chắn công tắc của tầng 3 là X6 vẫn là thường đóng!
- Tương tự khi thang đang ở tầng 3 mà chỉ muốn xuống tầng 2 thì cũng lý luận: chắc chắn thang không ở tầng 1 nên công tắc X4 vẫn là thường đóng!
Thursday, May 19, 2016
Khóc người Cô
Hẹn sẽ gặp Cô vào giữa tháng 7 năm nay ( Cô là Cô út tên là Thêm ), người Cô năm nay đã hơn 90 tuổi, hiện ở Hà Nội.
- Cô còn nhớ cháu không, Cháu là Tí nè!
Giọng cô yếu ớt:
- À, Tí hả . . . . .khi nào ra gặp Cô?
Hôm đó là ngày 1 tháng 5, qua điện thoại tôi hẹn Cô:
- Khoảng tháng Bảy cháu ra thăm Cô, Cô giữ gìn sức khoẻ nha! . . . . . .
Thế mà chiều nay nhận được tin Cô đã mất vào trưa ngày 18 tháng 5 . . . . .
Lần cuối gặp Cô đã trên 30 năm tại Sài Gòn . . . . .
Vậy mà sau bao nhiêu năm tháng nay sắp có dịp để gặp Cô mà cũng không thành!
Cách nhau gần hai ngàn cây số sau ngần ấy năm Cô và cháu vẫn như ở rất gần nhau! Nhưng tháng Bảy tới cháu ra ngay nhà Cô thì Cô đã xa Cháu muôn trùng . . . . .
"Cháu luôn muốn gặp Cô để nhận được lại đôi nét hình ảnh của Ba cháu . . . ."
Cô hãy lấy đi những giọt nước mắt của cháu khi Cô gặp Ba cháu ở một nơi nào đó!
Dù nơi phương nào cháu luôn thương và nhớ mãi đến Cô!
Monday, May 16, 2016
Tự hào
"Họa vô đơn chí" (xui xẻo không chỉ đến một lần), "chúng" đến dồn dập, nhiều và "nguy hiểm" đến nỗi ai có sự tự tin hay sự tự chủ đến mấy thì "gần như" cũng phải xao động! Một trong những lời "than van" lúc này thường là:
- Không lẽ trời đang phạt ta ư!?
- Nhà cửa có đang phạm vô lỗi của "phong thủy" nào không nhỉ!?
- Không lẽ có "ma, quỷ" nào đang phá ta!?
- . . . . . . . . .
Đến ngay ma, quỷ còn bị con người "đổ thừa"; bao nhiêu sự xấu xa, nham hiểm của con người xuất phát từ trong lòng họ thì gọi là: "ma đưa đường, quỷ dẫn lối"!
Thuật "Phong thủy" thì rất "khoa học", nhưng luôn luôn vướng phải một quy luật phải "trả giá" là: được cái này thì sẽ mất cái kia!
"Ông Trời" cũng lại là nạn nhân của sự đổ thừa của con người!
Một nhân vật truyền thuyết thời Vua Hùng Vương là Mai An Tiêm, vì một câu nói làm phật lòng Vua ( Của mình làm ra mới quý, còn của biếu là của lo, của cho là của nợ! ) nên "tai họa ập tới, nhưng một lần nữa Mai An Tiêm đã chứng tỏ bằng đôi bàn tay cùng sự cần cù và sự thông minh sáng tạo của mình và thoát nạn! (sự tích trái dưa hấu).
Thật hạnh phúc là người Việt Nam, có những câu truyện dạy cho con cháu "học làm người" truyền tụng bao đời nay.
Monday, May 2, 2016
Người chụp hình
Một người không quen nhưng học cùng khóa (1973) vừa "về nơi phương xa" ở tuổi 59 tại Mỹ, trong tang lễ có mặt vài Giáo viên lớn tuổi cùng nhóm bạn bè "đồng môn, đồng khóa" cũng tới dự . . . . . ., sau các điếu văn và các nghi thức an táng kết thúc là phần chụp hình lưu niệm . . . . . . .điều thật ngạc nhiên là khi xem lại những tấm hình này nếu không có chú thích thì không ai có thể biết được "họ" đã dự một "loại sự kiện" nào!!! Hầu như tất cả những gương mặt có trong hình đều tươi cười rạng rỡ . . . . . . .xưa nay người ta hay nói: " . . . cái mặt đưa đám . . ." là ám chỉ gương mặt sầu thảm của những người vừa mới dự xong một đám tang nào đó, hoặc chủ ý là trách những ai có gương mặt này khi gặp nhau bình thường trong sinh hoạt . . . . có lẽ vì thế nên ngày nay người ta đang "cải tiến" điều này (sầu não nữa làm gì! hãy vui lên, quá khứ đã qua rồi!).
Thật ra không lỗi phải chi cả, mà nếu có lỗi thì chính xác là do "ông chụp hình": một câu nói quen miệng:
- Mọi người nhìn vào đây, cười tươi lên nhé, một . . hai . . ba! xong.
Friday, April 15, 2016
Yêu nghề
Trích từ Wikipedia.org:
Không được đào tạo tại bất kỳ trường quân sự nào trước đó, không phải trải qua các cấp bậc quân hàm trong quân đội, Võ Nguyên Giáp được phong quân hàm Đại tướng vào ngày 28 tháng 5 năm 1948 theo sắc lệnh 110/SL ký ngày 20 tháng 1 năm 1948, Ông trở thành Đại tướng đầu tiên của Quân đội Nhân dân Việt Nam khi 37 tuổi. Sau này, trả lời phóng viên nước ngoài về tiêu chí phong tướng, Hồ Chí Minh đã nói: "Đánh thắng đại tá phong đại tá, đánh thắng thiếu tướng phong thiếu tướng, thắng trung tướng phong trung tướng, thắng đại tướng phong đại tướng".
Đó cũng là lý do ngày nay người ta cũng tự phong "Kỹ sư" cho những người nông dân chưa từng qua trường lớp mà "sáng chế" ra những máy móc hữu dụng trong nông, ngư nghiệp là "Kỹ sư chân đất".
- Có bao nhiêu người có "bằng" nấu phở, hủ tiếu, canh bún, bánh xèo . . . .để mà người ta vẫn thưởng thức từ những người nấu các món ăn đó?
- Có bao nhiêu công nhân xây dựng không có một tấm bằng lận lưng mà vẫn thi công xây dựng bao nhiêu là công trình? (không nên suy diễn từ đó sẽ có những công trình không đảm bảo chất lượng, công trình không đảm bảo chất lượng, an toàn . . . .là trách nhiệm của "nhà quản lý" (nhà thầu).
. . . . . . .
Đào tạo một người thợ quấn dây động cơ điện trung bình khoảng 6 tháng, đào tạo để người đó biết thêm tính toán, thay đổi số liệu dây quấn động cơ điện trung bình thêm khoảng 3 tháng nữa, như vậy ta đã có một công nhân (thợ) lành nghề quấn dây động cơ điện. Nhưng bản chất người đó nếu không có "tố chất năng khiếu (quấn dây) bẩm sinh"(*) thì người đó vẫn chỉ là người "thợ" quấn dây thôi! Để đạt được "tay nghề" thợ cả hay là Thầy (của thợ) người đó hội tụ hai yếu tố sau:
(*): - Yêu nghề.
- Làm nhiều (quấn dây) hơn người khác.
Trong đó yếu tố yêu nghề là quan trọng nhất, yêu nghề đó chính là năng lực năng khiếu bẩm sinh!
Điều này rất rõ khi những người có học vị càng cao thì họ lại càng yêu nghề càng nhiều; cơ bản "học vị" ngày nay cũng được coi như là một "nghề"!
Sunday, April 10, 2016
Hiện thực
Trong hàng triệu triệu "ý tưởng" thì có bao nhiêu ý tưởng đó trở thành hiện thực!?
Cách nay hơn 20 năm khi sinh viên bảo vệ luận văn tốt nghiệp với dạng đề tài được dẫn chứng với một mô hình mô phỏng thu nhỏ với đầy đủ các công năng, sau phần trình bày chứng minh với hàng loạt phương pháp tính toán khá "phức tạp", ngay các Giảng viên tham dự "có vẻ" cũng không thể cảm nhận ngay được (có vẻ hơi mơ hồ gì đó!) kết thúc phần trình bày của sinh viên thay vì Giảng viên (trong Hội đồng) đặt các câu hỏi cho phần trình bày đó liền thì mọi người nhất trí để sinh viên cho vận hành mô hình mô phỏng rồi từ đó mà sẽ đặt câu hỏi cụ thể sau. Đầu tiên sinh viên này giới thiệu lần lượt các chi tiết có trong mô hình quá lâu đến nỗi một Giảng viên đề nghị:
- Thôi bây giờ em hay vận hành cho nó hoạt động ngay đi.
Người sinh viên này bắt đầu cấp điện cho mô hình, một màn hình tinh thể lỏng (LCD) xuất hiện những thông số của đối tượng đo kiểm trông khá bắt mắt . . . . .một Giảng viên nôn nóng:
- Cho khởi động ngay đi.
Người sinh viên lấy tay nhấn ngay vào nút "Khởi động" . . .lần 1, lần 2, lần 3 . . . lần thứ n . . . cái mô hình này vẫn không động tĩnh gì, người sinh viên loay hoay lấy tay xoay xoay, vặn vặn hết cái này đến cái khác, rồi lại nhấn nút "Khởi động" mà bao nhiêu lần nữa nó vẫn bất động . . . . .một lúc nữa một Giảng viên tiến đến người sinh viên và hỏi:
- Mô hình không "chạy" được à?
Người sinh viên gãi tai . . ấp úng:
- Thưa Thầy lúc sáng nay ở nhà em còn cho nó chạy thử rất tốt, có lẽ lúc em chở bằng xe Honda lên đây có va quẹt với một ông chở hàng làm nó bị động và chắc bị lỏng mạch điện nào đó! . . .em chưa tìm ra ạ!
. . . . . . . .
Sau một lúc hội ý, Hội đồng quyết định cho sinh viên này đạt với số điểm trên trung bình vì hình dáng mô hình trông cũng khá bắt mắt (mặc dù nó chẳng chạy được gì cả!).
. . . . . . .
Mãi sau này mọi người mới phát hiện mô hình này chẳng bao giờ chạy được cả, còn các tính toán phức tạp trong luận văn của sinh viên này thì cũng chẳng dính gì đến đề tài này . . . .
Một kết thúc có hậu là người sinh viên này nay đã định cư ở nước ngoài và làm đúng nghề của năng lực: "làm móng" . . . . . .

