Bạn tôi lúc còn nghèo hai vợ chồng "ăn nhờ ở đậu" bên nhà chồng, gặp cảnh "mẹ chồng nàng dâu" với lương bổng cùng địa vị chồng "không ra gì", được vài năm cô vợ đòi ly dị!!! Trong cơn buồn giận bạn tôi viết nhật ký (thời đó chưa có "blog"), có dịp bạn đem ra cho tôi đọc:
- Ơ! "ông" ghi bên ngoài bìa: "cấm mọi người đọc" mà!
Bạn tôi giải thích:
- Ghi vậy thôi, chủ yếu cho mấy đứa cháu trong nhà "không được đọc" vì chúng còn nhỏ, tôi đưa cho"ông" đọc để "chia sẻ" và "động viên" tôi qua "giai đoạn" này!
Tôi đọc "lướt" nhanh, hiểu sâu hơn "nội tình" bên trong của gia đình bạn, duy có câu cuối bạn viết thật to:
" Tôi viết ra những điều này để sau này có như thế nào thì khi đọc lại sẽ không bao giờ có thể tha thứ cho người đàn bà này!"
. . . . . 20 năm sau,
Bây giờ bạn tôi là Giám Đốc công ty TNHH có khoảng 100 công nhân, có xe hơi và một biệt thư mới xây, hôm nay bạn mời tôi đến để "rửa nhà" mới, vừa ngồi vào bàn bạn lôi tôi đi tham quan một vòng căn biệt thự mới xây, lúc đi ngang qua bếp thấy một phụ nữ đang chuẩn bị dọn các món ăn ra các dĩa, tôi hỏi bạn:
- Ai đó?
Bạn tôi cười to:
- "Ông" không nhận ra sao, đây là bà xã tôi đó!
Tôi nói vui:
- Đúng là "gương vỡ lại lành", "tiền hung hậu kiết" nhé!
Tôi ghé tai hỏi thầm bạn:
- Cuốn nhật ký xưa còn không?
Ban tôi nheo mắt:
- Tôi đốt nó rồi! Hè hè hè!
No comments:
Post a Comment