- Người "lớn hơn" (vai vế, chức vụ . . . .) mà cảm thấy sai với "sắp nhỏ"; không biết có cần xin lỗi không? liệu mình xin lỗi thì " tụi nhỏ" nó coi mình ra gì!!??
- Đồng lứa hoặc "ngang cấp"; nếu một người lỗi thì có nên xin lỗi không! liệu mình xin lỗi thì mình có bị trở thành "yếu vé" không!!??
- Người "thế yếu" khi làm sai với "cấp trên"; không biết có cần phải xin lỗi không? liệu khi mình xin lỗi thì sợ mình có bị "khinh" mãi không!!??
- . . . . . . .
"Không cần biết . . . .là ai", "quy luật" tự nhiên "ai sai" (lỗi) thì tự giác mà xin lỗi thì "là xong"! Việc quá "đơn giản"!
Đó là mới nói là "sư tự giác" của người gây ra lỗi, nhưng "sự đời" là "người ta" lại nghĩ là: "có phải là lỗi của người ta không"?
Người con ăn chơi lêu lỏng, trước khi vô tù quay lại người cha mà trách móc:
- "Ông bà" (ý nói là cha mẹ) đẻ tôi ra làm gì để tôi khổ thế này!
Người công nhân năng lực kém nên lương ít và tìm cách ăn cắp đồ của nhà máy, bị phát hiện và vô tù, trong buổi xử án tại tòa, người này trách móc:
- Nhà máy trả lương thấp quá nên tôi phải ăn cắp đồ của nhà máy để bù lại thôi!
. . . . . . . . .
Một chàng thanh niên trả lời:
- Quên ông đi!
Người "quen" nói tiếp:
- "Thằng này" phải trên 80kg, ba nó làm lớn lắm, tôi biết mà!!!
No comments:
Post a Comment