Cái kềm đầu tròn nay không còn nữa, nhưng trong tôi vẫn luôn ghi nhớ "nó" như một phần "điều kiện" đưa tôi đến một nghề "vững vàng" đến ngày nay, tôi vẫn không quên hình ảnh mẹ tôi với ánh mắt thoáng "nghi ngờ" khi tôi xin tiền để mua cây kềm này:
"Dụng cụ nhà mình nhiều lắm mà con?" Mẹ tôi hỏi lại, tôi giải thích:
Nếu mà nói theo Lô-gíc: khi mình biết đích xác một vật nào đó ở đâu thì nghĩa là nó không bị mất, thì cái kềm này cũng vậy, năm 1979 nhà Cô tôi ở Bình Thạnh bị hư điện, thế là tôi có nhiệm vụ đến sửa, vì hư nhiều chỗ nên tôi vẫn để lại một ít dụng cụ (trong đó có cái kềm này) tại nhà Cô, để tiện sửa cho mấy lần sau. Đột nhiên Cô tôi lại bán nhanh căn nhà đó và trở về Hà Nôi, . . . thế là cái kềm này theo Cô ra Hà Nội!
Ngày nay rất ít người sử dụng loại kềm này, vì bây giờ họ đã có những cái "khoen" làm sẵn, thế là một thao tác "thủ công" sắp bị "mai một"!
No comments:
Post a Comment