Friday, August 21, 2015

Lô gíc

Kết quả hình ảnh cho mùa vu lan

Có nhiều người than phiền là đã sống "rất tốt" bao nhiêu năm nay rồi mà chẳng thấy được "đổi đời" để trở thành "tỷ phú"!
Có rất nhiều "phụ huynh" phải thốt lên câu: "nước mắt chảy xuôi"; ý muốn nói đã bao năm nuôi con, "dạy dỗ" mà khi lớn lên chẳng thấy nó chịu nghe theo lời mình (trước đây hình như "mình" cũng thế, nghĩa là tình yêu thương "chảy" theo một chiều)
Liệu khi trở thành tỷ phú thì "người ta" còn là người tốt nữa hay không!?, hay là "kín cổng cao tường", điện thoại rủ đi uống cà phê thì chỉ nghe "ò,í, e . . " hoặc: "số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin gọi lại vào "kiếp sau"!!!"
Đã là phụ huynh thì luôn nhớ câu: "tình yêu thương với con trẻ gần như "không bờ bến" và không mong mỏi (!) gì tình yêu thương ngược lại"; có thể coi đó là tình yêu thương một chiều hoặc là một "loại" tình yêu thương chỉ biết "cho đi" và không "mong" nhận lại!
Chẳng phải người ta ví người tốt như "hiệp sỹ" hoặc "anh hùng", nhưng mấy ai là tỷ phú!
Người ta đã ví công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra, thế thì tình yêu thương của con cái dành cho cha mẹ được ví như thế nào!?, 
Kết quả hình ảnh cho mùa vu lanKết luận: Cha, Mẹ là người tốt nhất trên đời!

Tuesday, August 18, 2015

Kinh nghiệm

Kết quả hình ảnh cho kinh nghiệm

Buổi dạy thực hành đầu tiên cách nay gần 40 năm (thời còn "bao cấp" và học viên thường bằng tuổi hoặc lớn hơn vài tuổi) sắp kết thúc thì tôi tiến hành họp lớp và "thảo luận" đánh giá rút kinh nghiệm cùng nhận sự góp ý từ học viên. Sau vài nhận xét của tôi thì là vài lời phát biểu của các học viên, duy có một phát biểu mà làm tôi "áy náy" nhất của một học viên là:
- Em thấy Thầy luôn "bị động" trong suốt buổi học hôm nay!
Câu nói này làm tôi "giật mình", sau vài giây "định thần" thì tôi cảm thấy "bình thường":
- Em nói đúng, trước buổi học tôi và các "bạn" chưa từng biết nhau . . . . .qua buổi thực hành hôm nay tôi đã rút được "kinh nghiệm" . . . . và hy vọng ngày mai các "bạn" sẽ luôn luôn là người "bị động"!
. . . . . . .
Lúc tôi lập gia đình "đầu tiên" vào năm 1987, cảm giác "bị động" lại xuất hiện, tôi cũng rút được "kinh nghiệm" nhưng lại không có "lần sau"!
. . . . . . . 
Kinh nghiệm là rất cần và hữu ích, tuy nhiên không phải lúc nào cũng phải có, nhưng có người vẫn nói:
- Có còn hơn không!

Friday, August 14, 2015

Nói và làm


Kết quả hình ảnh cho nói mà không làm 
Lại kể chuyện về đàn chuột bàn nhau kế sách phát hiện sự xuất hiện của mèo, cuối cùng chúng nhất trí nhau với phương án đeo vòng chuông vào cổ mèo! Đó là "lý thuyết"! Để thực hiện chúng tìm chuột tình nguyện làm việc này, nhưng động viên mãi mà chẳng có "chú chuột" nào chịu . . . . . .cuối cùng lý thuyết vẫn chỉ là lý thuyết, vậy từ lý thuyết đến thực hành là một sự "cách biệt" sao? Trong trường hợp trên là đúng vậy, thế muốn thực hiện việc trên, "chúng" (lũ chuột) lại phải bàn một "kế sách" thực hiện việc đeo vòng chuông vào cổ mèo "khả thi", con chuột đưa ra phương án thực hiện vẫn chỉ là lý thuyết nên sau đó cũng chẳng có con chuột nào dám tình nguyện, cuối cùng chúng đặt vấn đề lại với con chuột đưa ra phương án
- Chưa "ai" thấy thực hiện ra sao cả, vậy đề nghị chuột đưa ra phương án phải thực hiện "mẫu" để sau này "ai" cũng có thể làm được.
Vừa nói xong nhìn lại không ai thấy con chuột đưa ra phương án ở đâu cả!!!!
Vậy nên Chiến Quốc sách có viết: 
Không biết mà nói là ngu, biết mà không nói là hiểm.
Gia ngữ thì viết:
 Chớ nói nhiều, nói nhiều lỗi nhiều. 
Quân tử nói bằng việc làm, tiểu nhân nói bằng ngọn lưỡi.
Hán thư thì viết:
 Muốn cho người không nghe chẳng gì bằng đừng nói, muốn cho người không biết chẳng gì bằng đừng làm.

Tuesday, August 11, 2015

Lòng người


Truyện xưa kể rằng: nhà nọ có nuôi con chó, thả trước cửa nhà, nên mỗi khi có người lạ đi ngang qua thì con chó sủa váng lên, thỉnh thoảng còn chạy theo người lạ vài bước chân. Ngày nọ có một người thấy vậy lấy làm tức giận bèn la toáng lên:
- Chó điên, chó điên!
Thế là những người gần đó người lấy cây, người lấy đá chọi và đập cho đến khi con chó chết "queo"!
Qua đó cho ta rút ra "kinh nghiệm" như sau: nếu nuôi chó thì phải nhốt trong nhà (đối với người nuôi), còn "miệng lưỡi" con người khó lường (vì lưỡi không xương mà lòng người thì khó lường (do tâm)) nên người ta muốn khen ai thì sẽ đưa người đó "lên tận mây xanh", ngược lại muốn hại ai (hoặc ghét ai) chỉ việc "ném đá" người đó như câu truyện kia!
Tham khảo lời chia sẻ sau:Đàm Vĩnh Hưng và đồng nghiệp bức xúc khi Như Quỳnh bị dư luận chê bai - 1
 Đàm Vĩnh Hưng và đồng nghiệp bức xúc khi Như Quỳnh bị dư luận chê bai - 4

Thursday, July 23, 2015

Phân biệt đối xử

Kết quả hình ảnh cho phụ nữ việt đi singapore phải cho nhân viên nhập cảnh xem tiền

"Rồng đến nhà tôm"; thật là quý hóa!
Thế thì mấy "dạng" giòi bọ, sâu mọt tới nhà thì sao nào?
Tâm lý thường thích đón khách "sang, giầu" (thường có lợi nhiều hơn), gặp khách quá nghèo mà tới chơi thì "miễn cưỡng" phải tiếp (trong lòng lại lo bị "thiệt hại").
Cách vài năm có cửa hàng bán đồ lưu niệm tại Mũi Né (Phan Thiết) từ chối tiếp khách nôi địa, chỉ tiếp người nước ngoài đã làm dư luận phê phán rất nhiều . . . . . .
Lâu hơn nữa đã có câu chuyện "Hai lúa" lên Sài Gòn sắm đồ (sau này được dựng thành phim), ghé cửa hàng Điện máy hỏi mua dàn máy, nhân viên bán hàng thấy người này ăn mặc "quê mùa" lại sách cái giỏ đệm (thường hay cho gà vịt vào đó) nên tỏ vẻ "khi dễ" không thèm trả lời . . . . "Hai lúa" bực tức qua cửa hàng kế bên và mua liền 10 dàn máy "hoành tráng", rầm rộ cho cửa hàng ban nãy "tiếc rẻ" mất một mối "sộp"!
Thật ra nếu "Hai lúa" lúc ở cửa hàng đầu tiên có "dấu hiệu" cho thấy mình là người "thiện chí" và "có khả năng mua hàng" (khác với vẻ bề ngoài) thì mọi việc sẽ khác đi (và sẽ không có chuyện "Hai lúa")!
Đầu những năm 80 của thế kỷ trước, có một "kiểu" thời trang dành cho nam là áo sơ mi loại vải xoa mỏng và phải có túi, tiền được xếp đôi kẹp thành 1 xấp rồi bỏ vô túi, đi đâu ra đường ai thấy cũng biết ngay là người có tiền!
Mấy người bạn của tôi gần đây sắm xe hơi thật tiện lợi vô cùng! Được một thời gian thì họ đành phải thuê tài xế mặc dù họ đều có bằng lái và có khi còn là tay lái "lụa", vì một lý do đơn giản là khi chở vợ con hoặc bạn bè đi đâu đó nhưng khi tới nơi tìm chỗ đậu xe thì những người hướng dẫn bến đậu đều nói:
- Tới luôn bác tài, chạy 30 mét rồi quẹo trái!
Có một điều an ủi là một hôm ăn uống xong ra lấy xe được chủ cửa hàng dúi vào tay 1 gói ba số 5!

Wednesday, July 22, 2015

Cảm xúc tháng 7


Kết quả hình ảnh cho sinh lão bệnh tử 
Một kế hoạch nghỉ hè của năm 2015 vào tháng 7 đã được chuẩn bị thật kỹ càng, thế nhưng vừa qua kỳ thi THPT Quốc gia thì như "đuối sức" nên đành "thúc thủ" . . . . . trở thành người thụ động!
Đầu tiên đi thăm người quen nằm bệnh viện với triệu chứng viêm màng não (mủ), liệt hai chân, tai điếc nên nói chuyện phải viết vô giấy nhưng bệnh nhân vẫn nói tốt, vì điếc nên lại nói càng to khiến một vài bệnh nhân khác cùng phòng tỏ vẻ khó chịu!!! . . . . . .đang bệnh mà có người vô thăm và "nói chuyện" thì "hạnh phúc" biết bao, tôi mấy lần định kiếu về thì người nhà bấm tay tôi ra hiệu nán lại thêm chút nữa, lần lữa mãi cũng gần 1 tiếng đồng hồ!
Về nhà được mấy hôm tự thấy trong người khang khác(?), cuối cùng cũng "đổ bệnh" và âm thầm nhập viện với căn bệnh: "sốt siêu vi", vậy là mở đầu kỳ nghỉ hè là nằm chữa bệnh trong bệnh viện, đây cũng là dịp "an dưỡng" cùng với các "cụ" cao tuổi (phòng dành cho người cao tuổi), đúng như câu: "đồng bệnh tương lân"; mọi người nói chuyện với nhau thật thân tình với nhiều chia sẻ, lại xem những người thân vô thăm là một đối tượng "xa lạ" (đôi khi là đáng trách móc) chỉ có người bệnh là "hiểu nhau" . . . . 
Sau một tuần thì được xuất viện (có lẽ mình trẻ nhất trong phòng người cao tuổi), ôi thật bùi ngùi lúc chia tay, đi một vòng bắt tay "các cụ" cùng lời động viên chân thành làm ánh lên những đôi mắt xúc động . . . . . .
Vừa về nhà thì nghe tin một đồng nghiệp hơn vài tuổi đã về hưu vừa "giã từ cõi đời" hưởng thọ 64, đã an táng trong lúc tôi còn đang nằm tại bệnh viện!
Nhưng người quen mà lúc trước được chuẩn đoán là bệnh viêm màng não thì sau 4 lần lấy tủy thì được xác định lại là bệnh lao não . . . . . được chuyển viện, sau vài hôm sự phục hồi thật khả quan; chân liệt thì đã có thể tự đi được . . . . 
Kế hoạch nghỉ hè 2015 như "tan vỡ", duy chỉ để lại cảm xúc của "đời người": "Sinh, Lão, Bệnh, Tử", những "trạng thái" khác biệt của con người, nhưng ranh giới của nó thì thật "mong manh"!