Saturday, September 6, 2014

Nguyên nhân


Đến như PGS Văn Như Cương cũng "cảm tính" với giáo viên ra đề toán:
"Nhà Lan có 4 chuồng gà, mỗi chuồng có 8 con gà. Hỏi nhà Lan có tất cả bao nhiêu con gà? Phép tính đúng là:
Với các phương án:
A. 4x8=32
B. 8x4=32
C. 4+8=12
D. 8:4=2
Trong bài toán này, em học sinh tiểu học lựa chọn đáp án đúng là A (4x8=32), tuy nhiên giáo viên lại cho rằng đây là đáp án sai và phương án B (8x4=32) mới là chính xác. Sau khi báo chí đăng tải bài toán này, nhiều ý kiến cho rằng cô giáo bắt bẻ học sinh và phê phán cô giáo nhưng cũng có nhiều ý kiến khẳng định đáp án của cô giáo là đúng.
Dân tríTrao đổi với PV Dân trí, PGS Văn Như Cương (ảnh) cho rằng: “Ngày xưa tôi đi học cũng đã có bài toán này nên chớ vội bình luận và phê phán, phải hiểu bản chất của vấn đề, phải hiểu rõ câu hỏi ”.
PGS Cương phân tích: Đáp án của cô giáo đưa ra 8 (gà) x4 =32 là đúng, phải tính số gà thì phải lấy số con gà rồi nhân với số chuồng. Còn đáp án 4 x 8 là không đúng, bởi viết như thế sẽ hiểu là số chuồng là 4 gấp lên 8 lần mặc dù kết quả cuối cùng của phép tính đều là 32. Ở đây chúng ta cần phân biệt cho học sinh hiểu được đâu là đơn vị tính, đâu là số lần được gấp lên."
Nếu nói là đáp số là "con số thì đáp án A và B đều đúng. Nhưng nếu nói theo cách của PGS thì tất cả các đáp án đều sai, mà phải viết là:
8 con gà/1 chuồng X 4 chuồng = 32 con gà
Hoặc: 4 chuồng X 8 con gà/1 chuồng = 32 con gà
Sau đó vị PGS này hứng khởi phát biểu thêm:
" Ông Cương dẫn giải thêm, ví dụ như bảng chữ cái của chúng ta hiện nay, khi viết thì yêu cầu viết chữ e đầu tiên bởi vì chữ e là chữ đơn giản nhất, dễ viết nhất trong bảng chữ cái. Chúng ta không thể viết ngay chữ a, mặc dù chữ a đứng đầu bảng chữ cái với lý do chữ a viết nhiều nét hơn, khó hơn. Sau viết chữ a mới viết đến các chữ cái khác khó hơn."
Sao lại không phải là chữ "i" nhả!(hỏi PGS?)
Giáo dục nước ta mà cứ gặp các vị này thì còn "cải" (cãi-phát âm theo người miền Nam) đến bao giờ!!!???

Mất người mơ


Người thầm mơ xưa nay bắt gặp,
Cũng chỉ hình ảnh trên trang Web.
Là người đó đấy lại là không,
Nét xưa nay sao đã khác lạ.
Trách trời hay nên trách thời gian,
Đành rằng mình đây giờ cũng khác.
Nhưng vẫn muốn sao hình dáng đó,
Không được thay đổi với tháng năm.
Bởi tôi chung thủy chỉ một người(!)
Làm sao xóa nổi trong tâm trí.
Một bóng hình tôi đã trót mang.
Vậy đó coi như người đã khuất,
Từ buổi xa nhau bao năm rồi.
Người này tôi nay như xa lạ,
Lòng tôi nào đâu có đổi thay.
Tôi mất người rồi từ dạo ấy. . .(*)

(*): Nhìn hình ảnh và video buổi hội ngộ Cao Thắng 2014 tại San Jose cuối tháng 8/2014 thì có tâm trạng này!

Monday, September 1, 2014

Dễ ghét!



Gặp lại người anh đã về hưu được 4 năm, anh tâm sự:
- Bây giờ thực sự "tao" mới sống thực với "nghề", trước đây "tao" đi dạy môn "kỹ nghệ họa" (nay gọi là môn vẽ kỹ thuật), sau này ra trường không thấy một "học viên" nào sống được với "nghề" này! hiện nay "tao" là Trưởng phòng kỹ thuật của một công ty tư nhân chuyên về "cơ khí", ông Giám đốc trước cũng học môn này nhưng khi thấy "tao" suốt ngày ngồi trong "văn phòng" vẽ tới vẽ lui, rồi lâu lâu lại đưa ra một bản vẽ cho nhân viên kỹ thuật và cuối cùng ngay sau đó là "sản phẩm" ra lò! Ông Giám đốc chưng hửng nói với "tao": "tôi không ngờ anh chỉ ngồi "bàn giấy" mà cuối cùng lại cho ra sản phẩm chính xác như vậy!?".
Anh khẳng định một lần nữa:
- "Tao" đã là "Thầy" của "Thợ" một thời, nay  thì làm "Thợ" thầy của thợ!!
Tôi biết anh nói rất thực, nhưng cách nói "có vẻ" như "tự mãn" . . . . âu cũng là "tâm lý" của những người "có nghề" và "họ" có quyền "ca tụng" thành quả mà "họ" đạt được!
Từ câu "thần khẩu hại xác phàm" thì với cách phát biểu kiểu đó dễ làm anh bị "xã hội" ganh ghét mà dẫn đến bất lợi cho chính anh . . . ."xã hội" chỉ thích những người "không cần tài" gì cả, mà chỉ cần ăn nói "dễ nghe" (nói dóc cũng được!).
Vậy "anh", "xã hội" và "người nói dóc", lỗi thuộc về ai???

Sunday, August 31, 2014

Nợ phải trả


"Có thể" người ta đã "nợ nhau" như từ "kiếp nào"!?
Anh ta là bạn của anh tôi, ngẫu nhiên tôi lại đi dạy chung với anh cùng Trường lại cùng Khoa, trong tất cả những sinh hoạt có "đóng phí" thì anh luôn tự nhận "trách nhiệm" và đóng luôn khoản của tôi (anh tự cho đó là nghĩa vụ (!?)), mọi việc chấm dứt khi anh định cư tại nước Úc.
Tôi hầu như có "bổn phận" phải "chăm lo" cho "một số người" và tôi nghĩ "hình như" mình sẽ không nhận lại của những "người này" cái gì cả!
Có người có lẽ tôi chỉ gặp một lần duy nhất trong đời, hoặc là tôi sẽ phải làm một việc gì đó cho người đó, hay một người khác sẽ làm giúp cho tôi ngược lại!
Một số người cũng chia sẻ với tôi điều tương tự xảy ra với họ, có người bảo đó là "hiện tượng": "của đồng lần", cách "gọi" này để tránh không muốn nói từ "kiếp trước, kiếp sau", hoặc luật "nhân quả".
Đó cũng chỉ là cách gọi của mỗi người, nhưng tôi biết chắc "tự nhiên" tôi đã "mắc nợ" của một số người và lại một số người khác đang "mắc nợ" tôi, vấn đề quan trọng là: nợ thì phải trả!!!!

Saturday, August 30, 2014

Người ra đi


Tâm trạng người ở lại "đa phần" là "buồn" hơn người ra đi (tâm lý); 
- Người ở lại "mất đi" một người "thân thương", "đối thủ" (cạnh tranh), . . . một "đối tượng để "châm chọc" . . .  .
- Người ra đi có nhiều "cơ hội" làm lại "từ đầu" . . . . 
Đương nhiên không "bàn"(so sánh) về những người ra đi "vĩnh viễn" .
Người ở lại thường hay dõi theo những "diễn biến" tiếp theo của người ra đi:
- Nếu là người thân thương mà sau đó thăng tiến thì vui lây, nếu thất bại thì tỏ vẻ "oán trách". . . .
- Nếu là người "không ưa" mà sau đó thành công thì "tức tối", nếu người đó thất bại thì có vẻ rất hoan hỷ. . .
Vẫn có những người không tán thành cách "suy diễn" này, họ kiên quyết không cho phép "thành kiến" với bất kỳ một ai, đối với họ không có người "xấu", mà chỉ có người "gây hành vi xấu" nên đối với họ, người ra đi luôn là một "hoài niệm" đẹp!
Tôi chia tay đã nhiều người rồi, nhưng trong tôi chỉ có một "hoài niệm"(!) và "vô số" nỗi buồn vui lẫn lộn.Tôi thường "tôn trọng" người đối diện và những người sống "quanh tôi", tôi "cám ơn" người ra đi làm tôi vui vẻ, nhờ họ đã xóa trong tôi một ký ức buồn!

Wednesday, August 27, 2014

Một chút Hội An!


Chiều muộn trên Phố cổ Hội An,
Nằm bên sông, khu Phố Phai phô (Faifo)
Nhớ lời Thầy "làng" trường Tiểu học;
Kể rằng: là thương cảng sầm uất.
Bốn thế kỷ năm tháng qua đi.
Nhớ Nguyễn Hoàng ra công phát triển,
Nhớ thời khởi nghĩa của Tây Sơn.
Chúa Trịnh đánh chiếm tỉnh Quảng nam,
Hội An đã bị phá tan hoang,
Hình bóng Phù tang không còn nữa.
Trở thành "nhân chứng" của lịch sử,
Đèn lồng chợt sáng bên sông Hoài,
Lung linh huyền ảo buổi hoàng hôn.
Tưởng đã thân quen tự bao đời!
Bin rịn chân bước lòng còn vương,
Hẹn ngày gặp lại chắc không xa!

Tuesday, August 26, 2014

Tiêu chí



Vậy một "Ông" Trưởng phòng tổ chức của cơ quan "nhà nước" khi "phỏng vấn" ứng viên để tuyển "viên chức" thì sẽ lấy "tiêu chí" của "Ông ta" hay "tiêu chí" nào!!???
Hôm trước có "bàn" về một "Giám đốc" của công ty "tư nhân", thì nhận ra "tiêu chí" của "Ông" này chắc chắn là phải có lợi cho chính công ty do "Ông ta" mở ra và tất cả cho chính "cá nhân" ông ta!
Thế sự "khác biệt" giữa hai ông Giám đốc này???
Không thể "võ đoán" được:
- Cái "lợi" của "ông Giám đốc" tư nhân là "hai trong một"; vừa lợi cho Công ty đương nhiên sẽ lợi cho chính cá nhân ông ta.
- "Thường" cái lợi cho ông "xếp" của cơ quan "nhà nước" là "đầu tiên"!, còn người được tuyển dụng thì "chưa biết" chắc chắn có làm lợi cho công ty đó không!? Sau thời gian nếu "người đó" bị "phản ánh" quá thì lại có thêm cơ hội "tuyển người mới", lại "lợi" nữa . . . . . .
Có hai ông Trưởng và Phó một cơ quan "nhà nước" thi nhau tuyển người nhà của các vị vào làm trong cơ quan đó, Ông Trưởng thì chỉ tuyển "con cháu" của ông ta với điều kiện là "càng ngu càng tốt", vì theo ý ông ta "chúng nó" càng phải nghe lời!
Ông Phó thì ngược lại, tuyển toàn "con cháu" của ông ta nhưng "bằng cấp đầy người", vì bản thân ông ta "sử dụng bằng mua", nên cảm thấy phải có nhiều "tham mưu"!
Sau một thời gian "phe ông Trưởng" yếu thế, dẫn đến ông này phải "mất ghế", tuy nhiên chính đứa cháu của ông Phó tố ông này xài bằng mua, và cũng mất ghế nốt!
Thế mới thấy "kinh thế thị trường"!!!!!