Sunday, May 11, 2014

Tập thể ăn cướp?


Người chủ nhà có ý định lấn chiếm đất nhà hàng xóm vì thấy nhà này có vẻ ít người, liền sai cả nhà từ vợ, con, dâu, rể, người cuốc xẻng, búa rìu . . . . người thì cảnh giới . . . và tiến hành dời hàng rào sâu vào nhà kế bên . . . . .nhưng có đứa con dâu và thằng út không chịu tham gia!? Hỏi vì sao lại không đi lấn đất cùng cha mẹ thì chúng bảo:
- Đi ăn cướp đất của nhà người ta là hay lắm sao.
Hỏi tiếp:
- Nhà mình đông người hơn mà!
- Tưởng đông người thì cứ làm càn à, trên đời chẳng có một tập thể lớn nào mà trở thành "tập thể" ăn cướp được, thời xưa 108 anh hùng lương sơn bạc cứ tưởng mình như thế là đông lắm, cuối cùng bị quân triều đình dẹp tan hết chẳng còn một mống.
- Nhưng phải phụ giúp cùng cha mẹ chứ!
- Cha mẹ mà đi ăn cướp thì càng không thể giúp được.
. . . . . . . . . 
Đó là việc cướp đất giữa hai nhà liền kề, nay nhìn rộng ra giữa hai nước láng giềng thì chẳng khác là mấy, gốc rễ là chỉ do người đứng đầu một đất nước to lớn, đông dân, rồi ỷ vào đó thì cho rằng mình có thể đi chiếm đất của nước láng giềng nhỏ hơn, làm gì có cả một nước trở thành "nước ăn cướp", thời đệ nhị thế chiến thì nước Đức có Hitler lôi cả nước trở thành phát xít xua quân đi xâm chiếm cướp bóc các nước, sau đó bị quân Đồng minh (liên quân các nước) đánh tan tác và Hitler phải tự tử, trong khi nhân dân Đức thì có tội tình gì!? Hỏi người dân Đức có tự hào khi đất nước mình có Hitler không! Có chăng là một nỗi lo sợ kinh hoàng của một thời kỳ!
Mong sao đừng có Hitler tái thế thời nay!

Saturday, May 10, 2014

Hướng về biển Đông


Người đàn ông với cơ bắp cuồn cuộn, to cao là thế, nhưng gần như "tan chảy" rời rã khi nghe một âm thanh "the thé" của một nhi nữ . . . . thuở nhỏ khi học sử, nghe thầy kể lại chuyện "bên lề" sau khi Hai Bà Trưng đánh đuổi được quân Hán tự phong là nữ vương thì Vua Vũ đế nhà Hán sai Phục ba tướng quân Mã Viện tái chiếm Giao chỉ với quân binh hùng hậu nên Hai Bà đành tuẫn tiết, trước đó mã Viện có lúc đã sai quân Hán dùng "nhục kế" là xua "đoàn quân cởi truồng" vì biết trong quân của Hai Bà có nữ!
Ngay như hai người đàn ông đối diện thì có khi sẽ có một người cao to và một người nhỏ bé, chỉ có kẻ "vô học" thì vội kết luận: người to cao sẽ thắng chắc! còn phải xét đến nhiều yếu tố . . . .nhưng cũng không phải cứ là "nhỏ nhưng có võ" . . . . điều chắc chắn luôn đúng là : "lấy chí nhân để thay cường bạo, lấy đại nghĩa để thắng hung tàn" (Bình Ngô đại cáo-Nguyễn Trãi), "clip" mới nhất: chàng thanh niên to cao quật ngã thiếu tá CSGT vì nhỏ con hơn, nhưng sau đó thì cũng bị bắt! Sợ "mấy tay làm liều" như thế này lắm, "chúng" chỉ muốn "xả" cái "dã tâm" trong cái đầu "ngu muội" (giống như mấy tay chuyên đi hiếp dâm phụ nữ!) còn sau đó để "xã hội" lo! 
Những ngày này, toàn dân Việt Nam đều "hướng về biển Đông" và luôn nhớ bài thơ "Thần" giúp quân ta chống quân Tống (981&1077)
Bản phiên âm Hán-Việt:
Nam quốc sơn hà
Nam quốc sơn hà Nam đế cư,
Tiệt nhiên định phận tại Thiên thư.
Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm,
Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư.
Bản dịch thơ:
Sông núi nước Nam
Sông núi nước Nam, vua Nam ở,
Rành rạch định phận tại sách trời
Cớ sao lũ giặc sang xâm phạm
Chúng bây sẽ bị đánh tơi bời

Thursday, May 8, 2014

Thời trang


Cuối cùng rồi thì mọi người vẫn sợ "cái áo"; một chiếc áo thường phản ánh "đâu đó" tính cách của người mặc, cổ nhân có câu: "đi với bụt mặc áo cà sa, đi với ma mặc áo giấy", các phim siêu nhân, người dơi, người nhện . . . .của Mỹ thì đều có các loại áo tương ứng! (nếu không mặc các loại áo đó thì không "làm ăn" được gì) riêng "lực sỹ" Phạm Văn Mách khi biểu diễn thì là một loại "áo da" với dầu mỡ bóng lưỡng được thoa lên . . . .
Tuy nhiên mỗi người không chỉ có một bộ quần áo, có nhiều bộ lại thêm nhiều "kiểu" khác nhau (giống như câu của cổ nhân), bình thường với "hoàn cảnh" nào thì ta "diện" bộ áo thích hợp thì chẳng có gì phải bàn, nhưng "cuộc đời" thì luôn luôn có "nghịch cảnh" . . . , nếu bàn về màu áo thì tùy theo mỗi nước lại "quan niệm" trái nhau giữa trắng và đen: Trắng tượng trưng cho tang tóc, đau thương ngược với trắng thể hiện sự tươi sáng, vui vẻ. Đen tượng trưng cho đen tối, chết chóc ngược với đen tượng trưng cho trang trọng, quý phái.
Hôm trước đi hớt tóc "bình dân", cẩn thận mặc bộ đồ khá là cũ từ nhà đến tiệm hớt tóc, khi lên ghế ngồi "bác thợ cạo" máy móc choàng một cái áo choàng màu đen bằng vải sợi ny-lông, gặp thời tiết lúc này như thiêu như đốt, nên chỉ vài phút sau mồ hôi tuôn ra như tắm, đành "năn nỉ" bác thợ cạo bỏ giùm cái áo choàng thì nghe lầu bầu:
- Chỉ sợ bẩn áo quý khách thôi!
Trong khi bộ đồ đang mặc mấy lần bị các thành viên trong nhà đe dọa làm "giẻ lau" rồi!
Trở về cáo áo choàng của bác thợ cạo có công năng là "bảo vệ", nhưng vì "bất tiện" nên có thể "bỏ" ra (thuở nhỏ hớt tóc tại nhà nhờ mấy "bác hớt dạo", nên tha hồ cởi trần).
Bộ áo của siêu nhân, người dơi nó lạ lùng đến nỗi đứa bé lên 4 tuổi hỏi:
- Sao ông này lại mặc đồ lót ra ngoài!?
Như vậy ngoài "tính năng" của siêu nhân, người dơi thì nó còn có tính chất "thời trang" nữa!
Nhờ tính năng "thời trang" nên sau này lỡ có mặc quần áo bị rách thì chỉ cần nói đó là "fashion". Chẳng may chỗ rách vô đúng chỗ "nhạy cảm" thì đích thị là "new fashion" (lúc đó mới thấy giá trị của "đồ lót mặc bên ngoài).
Có thế mới thấy áo quần quan trọng thế nào!!!!


Monday, May 5, 2014

Yêu



Duyên mộng xưa nay chỉ là mơ,
Mộng mơ vun đắp lâu đài yêu.
Tô thắm bầu trời cùng biển xanh,
Đường hoa bướm lượn, ong tỏ lối.
Canh năm choàng tỉnh giấc mộng yêu.

Người mơ trong mộng là em đó,
Nhu mì hiền thục lại đoan trang.
Đã bao lần hẹn chẳng dám sai.
Em trai luôn là người giám sát,
Khoảng cách đôi ta như giấc mộng.

Tương tư nhiều đêm không ngủ được,
Hình bóng em sao mờ nhạt quá.
Vật vờ mong tìm một giấc mơ,
Đành tìm cơn ngủ qua liều thuốc,
Chỉ thấy giấc mộng không có em!

Người yêu nay tuy đang đứng đó,
Cho dù em trai lảng tránh xa.
Vẫn nhớ người yêu trong mộng mị,
Ai biết vì yêu nên phát điên.
Điên nên chỉ biết người trong mơ!


Sunday, May 4, 2014

Bia và mồi


Nghỉ lễ liền năm ngày, thật chóng vánh, vì nói là "nghỉ" nhưng thật ra đâu thấy có được "nghỉ ngơi" gì!!??
Ngày nào cũng lên kế hoạch "ăn mừng", hàn huyên tâm sự mỗi người mỗi cảm xúc, duy có đề tài về lịch sử thì còn nhiều chuyện "phải bàn". Do thông tin quá phong phú trên các trang mạng . . . .nhiều nguồn . . .nhiều tác giả . . .cộng với cảm nhận của từng người . . . .thế là "lịch sử" trở thành "lịch sử phê phán" mà có khi gọi là "phê phán lịch sử", cái gì "thái quá" thì mất "hay"; ăn món ngon quá nhiều thì phát ngán, ngồi "không" mãi cũng "nhàm", chơi "game" mãi cũng chán . . . . nhưng có người đang ngồi nhậu chung mà nằm lăn ra ngủ là bị mọi người phản đối kịch liệt (vì thiếu tay, gây mất hứng), thường thì người này cũng lì lắm, dựng dậy mấy lần mà vẫn lăn ra ngủ . . . mọi người đành tạm "quên", đến khi có người kể câu chuyện cười "thật" mà có liên quan đến người nằm ngủ, cao trào làm mọi người cười nghiêng ngả thì phát hiện người nằm ngủ cũng đang nhếch mép cười, hết chối cãi đành phải ngồi dậy nhậu tiếp . . . .
Thế là "xong" hết năm ngày! chỉ loanh quanh bán kính mười cây số, mà chuyện kể từ cách nay hơn ngàn năm, đi xa nửa vòng trái đất, đâu đâu cũng có người "lôi ra", thật là kỳ nghỉ "vượt không gian và thời gian", chỉ tốn vài thùng bia và vài dĩa mồi . . . . . 
Phương tiện "đơn giản" là "bia và mồi" đã đưa mọi người đi ngược thời gian trở về quá khứ, và mang thật nhanh mọi người đến bất kỳ nơi đâu trên "cõi đời này" . . . .và hết nghỉ lễ rồi, làm việc thôi!!!!