Có những lúc người ta lại phải cám ơn người đã hại mình! Đương nhiên phải tùy vào các trường hợp cụ thể nào đó:
- Nhờ bị đuổi khỏi nhà nên mới có ý thức cần phải có nhà riêng . . . . .cuối cùng cũng có nhà riêng!
- Nhờ bị đuổi học nên mới có ý thức tự học . . . . cuối cùng có công việc tốt phù hợp với năng lực!
- Nhờ bị bêu riếu những tính xấu nên có ý thức sửa sai . . . . .cuối cùng trở thành người có văn hóa!
- . . . . . . . .
Ngược lại, thường người ta ít nhớ ơn người đã giúp mình qua những lúc nguy nan!
Có vẻ như có sự ngược ngạo nào đó, nhưng thật ra mọi việc vẫn có những lô gíc của nó:
Gọi là người đã từng hại ta thì "họ" thường ở vai trò "đối kháng"(có khi còn gọi là kẻ thù-dù là người thân trong gia đình), nên khi "thành đạt" với hành động "văn hóa" là cám ơn "kẻ thù" thì cũng vừa để "khoe" và làm "bẽ mặt" kẻ đã hại ta!
Người đã từng giúp đỡ "ta" trong những lúc nguy nan (hàn vi), nhờ đó nay "ta" đã thành đạt như ngày nay, thì kẻ đó thường hay rêu rao là:
- Nhờ tôi giúp mà nay "hắn" mới khá như ngày hôm nay.
Rồi nó lại kể lể với mọi người về quá khứ hàn vi của mình như thế nào! (vì nó biết quá rõ về mình)
Thật đáng ghét; bây giờ nó lại chính là kẻ thù của mình, thù này phải trả đừng nói gì "ta" phải cám ơn hồi xưa nó đã từng giúp mình!
No comments:
Post a Comment