"Ông" nha sỹ quát với "bệnh nhân":
"Ông" thợ sửa đồ điện tử thì "phàn nàn" với khách hàng:
- "Mấy người" chẳng chịu để ý gì cả, cái máy này sử dụng điện 110 "vôn" mà lại đi cắm vào nguồn điện 220 "vôn", thế thì "toi" cái máy rồi còn gì!!??
Một "Thầy giáo" trách phụ huynh:
- Con của "ông" nó ngu quá, tôi dạy mãi mà nó chẳng hiểu gì cả!!
. . . . . . . .
Đó là những lý do:
- Nếu có bị đau răng cách mấy thì chẳng nên nhờ "nha sỹ", vì thế nào cũng bị chửi!
- Nếu trong nhà có đồ điện tử nào hư thì để làm "kỷ niệm" chớ đem ra cho mấy ông thợ "điện tử", họ chửi cho mà "nhục"!
- Nếu con cháu mà "chưa thông minh" thì cứ để nó ở nhà mà tự dạy, chớ đem đến trường để "Thầy" chửi ngu cả dòng họ!!
. . . . . .
- "Bệnh nhân" chỉ bị cảm xoàng nhưng do tâm lý nên tự nghĩ mình bị bệnh nặng, trong y học gọi là "bệnh tưởng", tôi cho toa thuốc cảm kèm theo một số thuốc bổ . . . .ngẫu nhiên nghe "tiếng của tôi" nên bệnh nhân mau khỏi mà thôi, nói nhỏ thêm là tôi cố lấy tiền hơi "mắc" chẳng qua để "tâm lý" bệnh nhân thấy "đúng người đúng bệnh"!!
No comments:
Post a Comment