Có một dạo cứ có "tiệc" là kéo nhau, rồi réo nhau í ới sao cho gần đủ mặt thì cho là mới vui!
Gần đây xé lẻ chỉ hai, ba người rù rì thì lại thấy hay!
Tiệc nào có "xếp" hoặc nhiều "xếp" thì y như rằng là rất đông và hoành tráng, tuy nhiên ngồi bàn dài (có lần hết chiều dài của nhà hàng) thì khi vô tiệc thì phát sinh các nhóm nhỏ tự phát và tự chọn "chủ đề" để hả rượu, xem ra bàn tiệc thật rôm rả, nhưng ngẫu nhiên hiếm hôm ngồi kế người cùng "quan điểm" nên lại nảy sinh ra mâu thuẫn, đôi co, lắm lúc tranh luận quá to tiếng làm nhiều người phải can ngăn . . . .
Rút kinh nghiệm, thì cứ "ba phải" ề, à cho xong mặc ai lý luận kiểu gì! thấy mọi người cười thì cũng cười theo mà chẳng cần biết là cười cái gì . . . .thấy nhà hàng đem ra món "quái đản" (quán đãi - món tráng miệng) thì lặng lẽ rút êm . . . .
Đúng là nghề chơi cũng lắm công phu!
No comments:
Post a Comment