Friday, March 7, 2014

Một câu nói!


Hơn 30 năm trước, có người rủ tôi đi "vượt biên", tuổi còn trẻ thấy "hay hay" cũng muốn "thử một lần xem sao! Mọi việc diễn biến chậm chạp, tôi thuộc diện "khách mời" nên không phải lo lắng gì, nghe đâu còn khoảng một tháng nữa thì "khởi hành", thế là một cuộc họp nhỏ gồm những người sẽ "tham gia" cùng đi tại quán nhậu "lề đường" (khoảng 10 người). Lúc nào cũng thế, ban đầu mọi người phấn khởi nói về tương lai "huy hoàng" nơi "xứ người", nhưng khi rượu bắt đầu ngấm và đề tài cũng cạn thì mọi người chuyển sang "thảo luận" tình huống bị "cướp biển"!, tình huống hết nhiên liệu!, và hơn hết là tình huống hết lương thực! . . . . một vài giải pháp nêu ra là có người có khả năng câu được cá ngoài biển, khả năng căng bạt hứng sương ban đêm . . . . nhưng có một người giọng nói như đanh thép:
- Đơn giản lúc đó chúng ta phải ăn thịt lẫn nhau thôi!
Mọi người nhao nhao phản đối . . . . tranh cãi . . . . riêng tôi uống một ly rượu cuối rồi chia tay về sớm!
Sau này tôi có gặp một người thân của một trong số người "tham gia" đi đó, họ kể:
- Đúng là chuyến tàu đó bị cướp biển, chúng lấy máy tàu và bắt đầu hãm hiếp phụ nữ, thì do sơ hở của chúng không tập trung nên chính người phát ngôn câu "đanh thép" hôm nhậu trước cướp được súng của một thằng cướp biển . . .và tình huống đảo ngược, nhóm vượt biên chiếm tàu bọn cướp và đuổi chúng xuống cái tàu mà chính chúng ban nãy gỡ luôn cái máy! Tuy nhiên lúc lộn xộn "phe ta" cũng bị chết hết một người lớn tuổi! Giờ họ đã được định cư bên Mỹ.
May! họ vẫn sống và tôi vẫn sống!

Monday, March 3, 2014

Tháng Ba


Tháng Ba dịu dàng tới hồn nhiên,
Ngỡ ngàng đâu nào ai có biết.
Trời vẫn thế xanh xanh thế,
Mấy chậu hoa đã nẩy đầy lộc non.

Chợt lan man nghĩ về buổi chiều,
Gió nồm xa mang dĩ vãng xưa.
Chạnh lòng nhớ người thân cũ,
Mang theo đi bao hoài niệm tuổi thơ.

Tháng Ba may không nhiều ký ức,
Để lòng mình thư thả rong chơi.
Buổi bình minh hồn thanh khiết,
Tận hưởng hết những ngày của tháng Ba!

Saturday, March 1, 2014

Không có bạn học!

Ông Hiệu Trưởng trường tôi năm đó (1992) xuất thân là một chính trị viên (bộ đội), lúc đó đất nước đang "đổi mới" (nhưng còn chưa được xóa "cấm vận"), trong các cuộc nhậu ông ta hay kể một mẩu đối thoại mà gần như "điển hình" của thời đó, ông kể:
- Tao (thời đó các vị trưởng đầu ngành hay xưng hô như vậy) hỏi bảo vệ nãy giờ có ai kiếm tao không?
Thằng bảo vệ nói:
- Dạ có, ban nãy lúc "chú" đi vắng có một ông ăn bận rất lịch sự tới kiếm và hẹn lát sẽ quay lại.
Tao hỏi:
- Thế mày có hỏi ông ta quen với tao như thế nào không!
Thằng bảo vệ nói:
- Dạ, cháu có hỏi ông ta y như vậy, thì ông ta nói là bạn học rất thân với "chú" ạ!
Tao cười to rồi bảo thằng bảo vệ:
- Thằng đó là thằng "xạo", ngày xưa tao có đi học gì đâu mà có bạn học, mà lại học rất thân nữa, thằng đó xạo đó, lát nữa nó quay lại mày bảo với nó là tao đi công tác.
. . . . .
Câu chuyện này cũng được lan truyền đại loại như vậy ở một số cơ quan nhà nước khác vào thời đó. . . . . ., thế mà thấm thoát hơn 20 năm đến nay, ông Hiệu Trưởng thời đó đã mất sau đó vài năm do một tai nạn . . . riêng các vị lãnh đạo và quản lý cùng thời với ông ta thì gần như ai cũng "lột xác", vị nào tệ lắm thì mới học xong cao học, còn thì ông nào cũng đều có bằng Tiến Sĩ cả!
Mấy ngày gần đây nghe vị Bộ Trưởng Bộ Giáo Dục và Đào tạo Phạm Vũ Luận phát biểu mong muốn Bộ Nội vụ nhanh chóng có đề án đổi mới tuyển dụng công chức, viên chức để có tác dụng với quá trình đổi mới giáo dục đào tạo. Bởi, theo ông Luận, người học giả, sử dụng bằng giả chỉ có thể "chui" vào các cơ quan nhà nước chứ không thể vào được các doanh nghiệp tư nhân, doanh nghiệp nước ngoài. . . . .
Cũng dễ nhận ra là các vị có bằng Tiến Sĩ đó nếu ai hỏi bạn học của các vị đang ở đâu, thì thường có câu trả lời là: tôi học cao lắm nên không có bạn học gì cả!!!???