Wednesday, October 23, 2013

Hãy là chính mình



"Trông em có đẹp không?"
Một câu hỏi đã có từ ngàn đời mà các "quý cô" thường hỏi với những người quen biết, với cánh "mày râu" thì cũng không hiếm khi khen lẫn nhau "đẹp trai", để cũng được nhận lại lời khen từ người khác.
Cổ nhân có câu : Tướng tự tâm sinh, tâm tùy tướng diệt.
Hoặc câu: Yêu nhau yêu cả tông chi, ghét nhau ghét cả đường đi lối về.
Ngoài ra có một câu nói "phổ thông" là: xấu đẹp tùy người đối diện.
Thật "buồn cười" khi hai nam nhi hỏi nhau:
" Mày thấy cô ta đẹp ở chỗ nào? "
Như vậy vẻ đẹp "ngoại hình" còn được mổ xẻ đến từng "chi tiết", khi vợ chồng cãi nhau, người vợ nói:
" Tôi không ưa cái "bản mặt" của anh!"
Thân xác này đều do "đấng sinh thành" mà ra, "bản thân" chẳng tội lỗi gì, thế mà như nghe ai chê cái mũi xấu (?), liền đến "thẩm mỹ viện" sửa mũi ngay và cuối cùng thành ra mặt của "người khác", không còn là "mình" nữa!
Tôi viết bài này cũng nhân vụ việc bác sĩ vứt xác khách hàng ở Hà Nội (19/11/2013), người phụ nữ thì đã mất rồi, nên không "bàn" ở đây (nạn nhân), nhưng trong ảnh người bác sĩ, thì thấy hai "khuôn mặt" của "con người":
    - Khuôn mặt của một bác sĩ, "thiên thần" áo trắng, mang lại sự sống cho "bệnh nhân" .
    - Khuôn mặt của một "sát thủ", "quỷ dữ" ẩn dưới khuôn mặt "người".
Nhìn người, ta có nên vội "kết luận" người đó "tốt xấu" ngay được không? Chẳng vội vàng gì!:
Thức khuya mới biết đêm dài, ở lâu mới biết lòng người có nhân.
Hãy để thân xác này tự nhiên, nếu soi gương thấy mặt không như ý thì chịu khó tốn tiền mua loại gương tốt (sự thật 100%), có thể kiểm chứng là chụp hình rẻ tiền thì không đẹp, máy chụp hình tốt cộng với người "chuyên nghiệp" thì sẽ cho ta ảnh đẹp. 
Kết luận: AI KHEN TA "ĐẸP", ĐÓ LÀ NGƯỜI TỐT
                AI CHÊ TA "XẤU", THÌ NGƯỜI ĐÓ KHÔNG TỐT (có khi người đó là "cò mồi" của thẩm mỹ viện đấy!)

Tuesday, October 22, 2013

Ngày của cháu gái


Hôm nay (23/10/2013), là ngày "vui" của cháu tôi (con gái của em gái tôi), không thiệp và cũng không có "tên" gọi chính thức là ngày gì, tạm thời có thể gọi là ngày "đám nói" . . .  khoảng cuối tháng 12 năm nay là đám cưới của cháu, kể ra ngày nay "biến hóa" rất nhiều . . . nhưng không quan trọng, miễn sao cháu nó vui là tốt rồi.
Chú cháu tôi đã từng sống trong những năm của thời "bao cấp", thời đổi tiền lần cuối cho tới nay, thời ở trên căn hộ lầu một, mỗi sáng đi làm phải nhờ thêm một người khiêng chiếc xe gắn máy xuống cầu thang và ban đêm lại phải khiêng lên, riêng xe đạp thì chỉ một người khiêng là đủ, rồi thời đến ở căn nhà thuộc cư xá 304 Văn Thánh, lúc đó chỉ mới có 3 nhà mới dọn đến ở (trong đó có nhà của chú cháu mình), điện chưa có, nước thì phải hứng nhờ của nhà thầu công trình (vì chưa xây xong) . . .kể ra đây nhưng chú nghĩ chắc cháu chỉ nhớ "mang máng" thôi, vì cháu lúc đó còn nhỏ mà!
Cháu thuộc dạng người có "cá tính", điều rõ nhất ở sở trường viết văn, đúng ra giờ này chú nghĩ cháu phải viết ít nhất vài cuốn sách mới phải, nhưng cháu lại thích "Anh văn", nên chú rất tiếc không được "thưởng thức" "văn phong" của cháu (chú vẫn nghĩ cháu có khiếu về lãnh vực này).
Chú định gởi chúc cháu ngày này với bản nhạc Ngày vu quy, thơ của Dương Đình Hưng, phổ nhạc Nguyễn Anh 9, nhưng nghe sao buồn quá, nên chú gởi mừng cháu bản nhạc Tà áo cưới của Hoàng Thi Thơ (lời cũng không vui lắm nhưng điệu nhạc thì "hợp cảnh"), thôi như chú cháu mình: Khổ trước rồi sướng sau nhé!

Chuyên môn nghề nghiệp


Lâu lắm mới thức trọn một đêm, mà lại chẳng có được một cảm nhận "lan man" nào (ở lúc đó), yếu tố tinh thần đã "che" đi thời gian, vì gì thế nhỉ? ôi! chẳng qua là niềm "đam mê" kỹ thuật đó mà! . . lại nhớ về thập niên "90", chắc một tuần thì chỉ ngủ 3 đêm, lúc đó bao nhiêu việc phải làm: sửa máy (điện và điện tử), cài đặt máy tính, làm thiết bị đồ dùng cho các trường nghề . .và "nhậu" thì cũng không thể nào thiếu được! Kể ra bây giờ "nhìn lại" thấy "mình" cũng "đáng nể" vậy! (không có ai khen nên tự mình khen mình thôi). Hạnh phúc nhất đối với "dân kỹ thuật" là sửa chữa được máy móc, thiết bị, mà không chỉ riêng cho "khách hàng", lại còn phải sửa "miễn phí" cho đồ trong nhà xài nữa.
Nếu mình chê "nữ tướng" trong nhà nấu ăn không ngon trong những bữa ăn thường nhật, thì mình sẽ cảm thông được nỗi buồn khi mình ráng sửa một món đồ nào đó cho ở nhà, mà đáng ra "nó" phải được bán cho ve chai lâu rồi, thật vậy, khi "nữ tướng" ráng lượm lặt và chế biến một số đồ ăn còn tồn trong tủ lạnh của mấy bữa ăn trước, thì khi "thưởng thức" mình phải nghĩ rằng mình đang ăn ở nhà hàng với kiểu "ẩm thực" của một nước xa lạ nào đó! 
. . .chỉ với hai việc trên thì từ đó ta suy ra: nếu không cùng "nghề" thì tuyệt đối miễn phê bình người khác, khi chuyên môn của nghề đó mình chẳng biết gì hết.
Giải trí với mẩu chuyện sau:
Trong đám đông đang xếp hàng rồng rắn chờ đến lượt ở một nhà băng, một người tự nhiên đấm đấm vào lưng người đứng trước.
Giật mình, người đàn ông quay lại, chau mày: “Anh làm cái trò khỉ gì thế?”
“À, ông biết đó, tôi là bác sĩ trị liệu, tôi thấy rõ ràng là ông đang căng thẳng nên tôi phải mát-xa lưng cho ông một tí. Thỉnh thoảng tôi vẫn hay thể hiện chuyên môn của mình như thế.”

“Thật là điều ngu xuẩn chưa từng thấy”, người đàn ông nói, “Tôi là luật sư. Vậy theo anh thì tôi cũng phải bóp hầu bóp họng người đứng trước à?”

Friday, October 18, 2013

Nén hương muộn


" . . . Cô Tuyền đã chết, không thể đối chất nên đề nghị công an giám định những giấy tờ liên quan từ những người còn sống...
Trước đó - như Lao Động đã thông tin, khoảng 8 giờ sáng 25/9, phụ huynh cháu Nguyễn Trọng Đức đã đến gặp Ban giám hiệu Trường Mẫu giáo Tuổi Thơ khiếu nại việc cô Tuyền dùng giấy “đốt tay” cháu Đức.
Trưa ngày 27/9, cô Tuyền bị mời về Phòng GDĐT huyện Cầu Ngang để dự cuộc họp làm rõ. Tại cuộc họp, ông Huỳnh Văn Ích – Chủ tịch Công đoàn ngành giáo dục huyện Cầu Ngang - nêu ý kiến, sự việc cô Tuyền gây ra đã làm ảnh hưởng đến lãnh đạo, đến toàn huyện và ảnh hưởng đến việc học tập của các cháu học sinh nói chung.
Ông Ích đề nghị nên kỷ luật bằng hình thức đưa ra khỏi ngành giáo dục. Kết thúc cuộc họp, cô Tuyền về trường và uống thuốc độc tử tự, 10 ngày sau thì cô mất. Trong thư tuyệt mệnh, cô Tuyền cho biết quá buồn vì bị oan. Cô xin nguyện lấy cái chết để tự minh oan cho mình.
Theo đại tá Võ Văn Diện - Trưởng Công an huyện Cầu Ngang - hiện chưa có kết luận chính thức, nhưng thông tin ban đầu cho thấy cô Tuyền không chủ định đốt tay các cháu một cách ác ý như dư luận.  . . ." Theo Hữu Danh báo Lao Động, ngày 18/10/2013.
Cô Tuyền đã bức xúc mà lựa chọn một phương án "tiêu cực" như là hết cách đối với một một vị trí quá nhỏ bé của mình: "trên đe dưới búa", mà tìm đến cái chết thật là đau lòng . . . .nếu nói cô Tuyền là nông nổi, thì những ý kiến và phát biểu của các "vị" chức sắc thuộc dạng nào? Có những "vị" nào phát biểu hay nêu ý kiến gì khi hai anh em Dương chí Dũng và Dương tự Trọng đã làm nghèo đất nước và đặc biệt là hai "ông" này đều có "bồ nhí", cùng có lối sống phóng túng, càng không thể chấp nhận "loại người" này với xã hội và chính thể của nước Việt Nam ngày nay, mà Cô Tuyền thấy đó khi bị phát hiện là họ trốn ngay, họ đâu có "tự trọng" như Cô, nếu . . . .nhưng thôi, Cô đã ra đi trong đau đớn của thể xác, nhưng ít nhất cái chết của Cô thành những nhát dao đâm vào những con tim và đánh thức lương tri còn sót lại của những người có "trách nhiệm". Tôi xin thắp một nén hương muộn để tiễn Cô giáo!

Tuesday, October 15, 2013

Máy móc


Chẳng là gần đây tôi đang rất bận rộn soạn một đề tài để làm tài liệu học tập và phục vụ cho dạy học, thành ra phải chểnh mảng việc viết "blog", không biết có ai (?) quan tâm đến nội dung đề tài mà tôi đang làm . . . tuy nhiên tốt hơn xin để khi nào hoàn tất xong xuôi thì sẽ giới thiệu cùng mọi người (bật mí một chút, chủ đề liên quan đến thiết bị công nghệ điện là PLC).
Do lần lữa, lười , thiếu quyết tâm . . . nên hơn 10 năm mà "không động thủ", trong khi hằng ngày lên mạng thấy nhiều "quan điểm", nhiều "góc nhìn", nhiều "nhận xét" . . . về thiết bị này (PLC) vừa chưa đồng nhất và nhất là "quá trình" khai thác thì còn chưa "triệt để"!
Mạn phép mọi người vì bài viết ngắn này "hơi" đi "chuyên môn" về lãnh vực "chuyên ngành Điện".
Khi mua về nhà cái TV LED 40", trung bình một ngày tôi bật TV này 8 tiếng kể cả lúc tôi ngủ! thế là bị "cả nhà" lên tiếng: "làm tốn điện và làm hư máy (TV)", nhưng đâu ai hiểu cho tôi là: TV là một thiết bị điện "ru ngủ" hiểu quả nhất đối với tôi!
Vừa rồi được "tặng" một máy pha cà-phê, liền lập tức pha ngay một ly cối (dung lương thấp nhất của máy cho phép), khi uống thử thì không đậm bằng pha bằng "phin", lại bị "chê" và cái máy này chỉ sử dụng đúng một lần! tôi có dịp làm việc với người "Âu Mỹ", trong nhóm họ (khoảng 8 người) mỗi người bỏ ra 1 đô-la để mua cà-phê, rồi dùng cái máy pha cà-phê (loại mà tôi được "tặng") "nấu" cho cả nhóm, mỗi lần được hơn 1 lít, mỗi lần họ uống thì rót ra hơn nửa ly uống nước và uống như "giải khát", đặc biệt là không có đường! họ mời tôi uống, tôi cũng thử "một lần xem sao"và thấy cũng "được", duy mùi thơm cà-phê thì "phảng phất" trong phòng suốt cả ngày (vì cứ hết là họ pha tiếp) . . .Như vậy máy móc không phải dành cho hết tất cả mọi người (cùng sử dụng), mà AI CẦN CÁI GÌ THÌ MUA CÁI ĐÓ.

Đặc trưng của vài nước


Chép từ A blog by Sư Giới Tịnh, mong mọi người cùng thư giãn một ít
Obama từ thời nhỏ đã rất hâm mộ Khổng tử, cho nên khi được làm tổng thống nước Mĩ ông ta quyết định đến thăm bốn nước theo Đạo Khổng
Ngay khi vừa về nước, Obama gặp ngay ông anh Bill Clinton để kể lể về chuyến thăm này
Bill: Chú công tác thế nào? Có gì hay không kể anh nghe?
Obama: Dạ em đến Nhật Bản trước tiên ạ.
Bill: Ừ, nước này phát triển lắm đấy, chú thấy sao?
Obama: Dạ, nó bắt em đi bộ gần chết vì nó bảo xe Cadillac One của em tốn xăng và có lượng khí thải vượt quá mức cho phép ạ!

——————————-
Bill: Ờ, chuyện thường, anh bị rồi…. Sau đó đi đâu??
Obama: Dạ em qua Hàn Quốc, định vừa thăm vừa mua ít sâm về biếu anh.
Bill: Ừ, hàng họ ở đó cũng hay phết, anh có mấy con bồ bên đó. Chú thấy sao?
Obama: Dạ, em cũng đi bộ gần chết ạ.
Bill: Ơ, bọn này nó đâu có sợ chết như mấy thằng Nhật???
Obama: Vâng, nhưng người dân Hàn Quốc thấy xe của em đẹp, nó bèn chặn mẹ xe lại, gắn hoa vào và thi nhau chụp ảnh cưới các kiểu ạ!
Bill: Ừ, anh quên bảo chú bọn Hàn nó sến lắm. Mà sao không tranh thủ bị nó chặn xe, chú không đi nhuộm tóc và làm lại mầu da cho nó giống sao Hàn?
Obama: Dạ tại em bận qua Trung Quốc ạ!
————————————————-
Bill: Sang đó có gì hay không, nó đang tranh chấp hằm hè quyền kiểm soát biển Đông với mình đấy, bọn này nó đông dân nên tinh vi lắm.
Obama: Dạ em không biết, em nghe bọn đàn em trình là xe Cadillac One của em vừa đến đầu phố, cuối phố mấy thằng Tầu đã làm ra bốn cái Cadillac One giống hệt, sửa tên thành Dielac One và còn gắn thêm còi 30 bản nhạc và đèn nháy ạ.
Bill: Ôi, thế chú là may đấy, anh đến chỗ này có tí mà 9 tháng sau chúng nó còn làm ra mấy thằng Bill giống hệt anh thì sao!!!
——————————————— Thế còn nước cuối cùng ???
Obama: Rời Trung Quốc em sang Việt Nam luôn, xưa em có mấy ông chú đi lính nên cũng có vài chỗ quen biết ở đây, sang thăm tiện thể hỏi thăm họ hàng một thể.
Bill: Thế vui vẻ chứ? Nước này thân thiện lắm, không thù hằn mình nữa.
Obama: Vâng, em lái xe Cadillac One đi một đoạn nhưng…
Bill: Nhưng sao, nó cấm vì khí thải cao à?
Obama: Dạ không, xe em còn ngon gấp vạn lần xe bus của bọn nó, đi sau xe bus của bọn nó còn đếch nhìn thấy đường, em phải dùng …định vị toàn cầu mà lái đó chứ!
Bill: Thế nó lại chặn lại chụp ảnh cưới à?
Obama: Không ạ, dân ở đây vội lắm, em dừng lại đèn đỏ chúng nó còn chửi em là thằng ngu. Nói gì đến chuyện dừng lại chụp ảnh.
Bill: Thế nó lại làm Cadillac One giả à?
Obama: Không ạ, lúc em sang đến nơi thì bọn Trung Quốc đã mang Dielac One sang bán tràn ngập giá rẻ như xe công nông. Dân tình chạy tưng bừng đầy phố làm mấy thằng mật vụ của em đếch biết em đi xe nào, lạc mẹ nó mất.
Bill: Thế tóm lại là chú bị làm sao?
Obama: Dạ em vừa dừng xe vào mua bao thuốc lá, quay ra đã mất mẹ nó đôi kiếng chiếu hậu ạ.
Bill: Ôi giời, ra chợ trời mà kiếm lại, đúng đôi của mình luôn, giá rẻ, có số chưa anh cho số mấy thằng em!?
Obama: Vâng, chính vậy em quyết định sẽ chọn Việt Nam để chơi lâu dài ạ.
Bill: Tại sao? Chú vẫn chưa tìm được đôi kiếng của xe Cadillac One à??
Obama: Dạ không, so sánh cả 4 nước em thấy người Việt Nam rất tuyệt!
. Khả năng lần mò tốt, đi đường bụi thế mà vẫn đi được.
. Thứ hai là rất năng động, dừng đèn đỏ còn không dừng lại vì sợ muộn.
. Thứ ba nữa là hành động rất thẳng thắn và anh hùng: bẻ kiếng giữa thanh thiên bạch nhật; không sợ chết như bọn Nhật; không sến như bọn Hàn Quốc và …cũng không gian dối như bọn Tầu.


Wednesday, October 9, 2013

Ngẫm nghĩ . . .


"Đại tướng Võ Nguyên Giáp không qua một trường lớp quân sự chính quy nào, không tiến thân bằng con đường quân sự học đường. Ông học tập và trưởng thành trong thực tế là chính. Ông không xử trí chiến thuật quân sự bằng những “giải pháp quân sự cố định của học đường”, mà luôn xuất phát từ thực tế chiến trường để giải quyết mọi tình huống ngoài dự kiến và lật ngược thế cờ."
Michael Faraday là một nhà Hóa Học và Vật Lý người Anh đã có công đóng góp cho lĩnh vực Điện từ học và Điện hóa. Là con thứ ba trong một gia đình nghèo có bốn người con, cậu bé Faraday chỉ có được những kiến thức cơ bản nhất từ nhà trường, nhưng bù lại cậu là một đứa trẻ ham học và đã nổ lực tự học không mệt mỏi.
Năm 14 tuổi Faraday học việc ở một cửa hiệu sách, và trong suốt 7 năm học việc, ông đã đọc được rất nhiều sách, trong đó có sách của Isaac Watts, quyển mở mang trí tuệ, ông say mê tiến hành các nguyên lý và quan điểm trong quyển sách. Từ đó ông đã biểu lộ niềm đam mê khoa học, nhất là trong lĩnh vực điện năng.
Mặc dù Faraday được đào tạo ở trường rất ít và biết ít về toán cao cấp, nhưng ông là một trong những nhà khoa học có uy tín trong lịch sử khoa học. Ông là vị giáo sư hóa học đầu tiên và lỗi lạc nhất của Viện Hoàng Gia Anh Quốc, và đã giữ vị trí này trong suốt cuộc đời.
 . . . . .Trích trả lời của PGS, nhà giáo Văn Như Cương nói về “trận đánh lớn” của ngành Giáo dục:
"Tồn tại lớn nhất của nền giáo dục hiện nay là đang lệch hướng cho việc trả lời ba câu hỏi quan trọng nhất: Học để làm gì? Học cái gì? Học như thế nào? Đối với câu hỏi thứ nhất thì thực tế đã trả lời: Học để  đi thi chứ còn để làm gì nữa? Mặc cho UNESCO khuyến cáo: “Học để biết, học để làm, học để chung sống, học để khẳng định mình”, ở Việt Nam ta thì nhất định cứ phải là “học để thi”, không có gì khác so với cha ông ta ngày xưa.                                          
 Còn “học cái gì?” thì xin thưa rằng học những thứ mà người ta bắt thi, những  thứ không thi thì không học. Từ đó mới sinh ra môn chính và môn phụ.                                                                  Câu hỏi cuối cùng “học như thế nào?” thì đã có câu trả lời rất logic: học thế nào để thi cho đậu, bởi thế phải học vẹt, học nhồi, học nhét, học thuộc lòng, học tủ, học lệch, học thêm… Toàn bộ sự lệch hướng của nền giáo dục đều bắt nguồn từ việc định hướng sai lầm cho việc trả lời ba câu hỏi đó."