Cách nay khoảng 15 năm, một trường Đại học (Việt Nam) "làm ra" một "cục" PLC (Programmable Logic Controller), tuy nhiên nó to gần gấp 10 lần các sản phẩm của thương hiệu nước ngoài (trong đó có cả Trung Quốc), mục đích của sự ra đời "cục" PLC này của Trường Đại học đó là "mô hình" dàn trải (phóng to lên) để sinh viên dễ dàng nghiên cứu và học tập(!)
Câu hỏi đặt ra là: "Người ta" sẽ học được cái gì từ mô hình này?
So sánh hơi "khập khiễng":
- Người điều khiển xe (tất cả các loại) có nhất thiết phải hiểu biết chính xác các chi tiết và cấu tạo của cái xe đó không? Trong khi "công việc" của người lái xe là "kỹ năng điều khiển xe"!
Hơn một năm trước Google đã ra đề thi: Google treo giải 1 triệu đô cho người thu nhỏ kích thước máy biến tần điện
Trong đó có những lưu ý sau:
. . . . .Giảm
kích thước máy biến tần xuống mức có thể sử dụng được – khoảng 655 cm
khối – sẽ làm cho chi phí sản xuất rẻ hơn. Theo cách này, phiên bản
cuối cùng cho cuộc thi là mở rộng việc sử dụng năng lượng mặt trời tại
các gia đình, dẫn tới các lưới điện phân phối hiệu quả hơn và giúp
mang điện đến các vùng xa xôi, hẻo lánh. . . . .
. . . . . Google tin rằng một loạt các chất bán dẫn band-gap rộng (WBG) mới có
như gallium nitride (GaN) và silic cacbua (SiC) sẽ có thể là dạng thiết bị
tốt nhất để kết hợp vào các thiết kế và hãng đang tích cực thúc
đẩy sử dụng chúng. Google đã cung cấp một danh sách các nhà sản xuất
thiết bị WBG vốn có trang web mô tả công nghệ của họ mà sẽ chỉ ra chi
tiết cách các thiết bị của họ sẽ cho thí sinh ưu thế trong cuộc thi. . . . . .
. . . . . Đến
18 thiết kế dự thi sẽ được xem xét vào vòng chung kết thử nghiệm và
người tham sẽ được yêu cầu tự mang máy biến tần của mình đến một cơ
sở thử nghiệm ở Mỹ vào ngày 21/10/2015. Sau loạt đánh giá được tiến
hành trên 100 giờ thử nghiệm và xác định bởi một ban giám khảo, các
thiết kế nhóm hoặc cá nhân đáp ứng tốt nhất yêu cầu sẽ được tuyên bố
người chiến thắng. . . . .
Một bài báo từ VNEXPRESS
Ngành điện tử dân dụng có nguy cơ phá sản
. . . . . thực ra VN đã có mong muốn phát triển ngành công nghiệp sản xuất linh
kiện phụ tùng từ 30 năm nay. Năm 1974, Nhà nước đã đầu tư một số vốn khá
lớn để sản xuất bóng bán dẫn 3 chân, năm 1982 đầu tư dây chuyền sản
xuất mạch in tại công ty điện tử Tân Bình, năm 1984 thành lập hẳn Tổng
cục Điện tử và Kỹ thuật tin học để phát triển ngành này song thực tế cho
đến nay hầu như không có dự án nào thành công. Nửa đầu những năm 90,
một số liên doanh và doanh nghiệp 100% vốn nước ngoài sản xuất linh kiện
như Daewoo Hanel, Daewoo Viettronics, Hồng Việt... được thành lập nhưng
nay nơi thì giải thể, nơi chủ yếu gia công lắp ráp... Nguyên nhân khiến
nội địa hoá ngành này cực thấp theo lý giải của các doanh nghiệp là do
sản xuất linh kiện đòi hỏi đầu tư nhiều vốn, quy mô lớn, đầu tư nhiều
cho nghiên cứu thiết kế và phải tìm được thị trường xuất khẩu. Hiện nay,
các tập đoàn trên thế giới đều có kế hoạch tổ chức sản xuất tập trung ở
một vài cứ điểm, việc phát triển phần cứng phụ tùng ở VN do đó không
được họ quan tâm đến.
Một trong những hướng đi khả thi nhất với VN đang được các doanh nghiệp
ấp ủ là tận dụng ưu thế con người để phát triển mạnh thiết kế phần mềm
ứng dụng, đa dạng hóa mặt hàng để tạo ra giá trị gia tăng thoát khỏi
công nghiệp lắp ráp. Bởi trong tương lai các sản phẩm điện tử sẽ có sự
kết nối giữa đồ điện gia dụng, công nghệ thông tin và viễn thông...
Lúc rảnh rỗi Thầy, Cô trao đổi nhanh "vài kinh nghiệm": Một Cô giáo phát biểu:
- Dạy lớp "Chất lượng cao" mới "đã" làm sao! Phòng luôn có máy lạnh, thiết bị dạy học đầy đủ, được "tính" hệ số cao và "sướng" nhất là học viên có "tinh thần" học rất cao, giảng bài thì ít mà học viên tự học là chủ yếu; khỏe re à!
Một cô khác than van:
- Cô thật là "sướng", trong khi tôi phải "đánh vật" với mấy "ông" học nghề; "mang tiếng" là học nghề nhưng một số "ông" (học viên) "ngồi núi này trông núi nọ", gần như "họ" chưa thực sự yêu nghề mà "họ" đang chọn học! dẫn đến "họ" không chuyên tâm học . . . . .phải "phân tích", dạy dỗ (dụ dỗ), động viên "họ" mãi cũng phát mệt, một buổi học như một buổi "tập thể dục" đổ mồ hôi . . . . .còn về "hệ số" thì khỏi bàn: "xương" không!
Một Cô khác góp ý:
- Thật vậy, tôi có "thằng" em chuyên dạy lớp "học sinh giỏi", nó nói "lương" thì cao mà hầu như chẳng phải dạy gì nhiều, học sinh đã giỏi sẵn mà!
Một Thầy trẻ mới "đứng lớp hơn một năm cũng đưa ra nhận xét:
- Em thấy dạy lớp Đại học thật quá "sướng", sinh viên hầu như là tự học, còn dạy mấy "ông nghề" thì thật là quá mệt . . . .
Một Thầy hơi già chậm rãi nói:
- Tôi mới đọc một mẩu chuyện cười trên Báo Tuổi Trẻ Cười như sau:
" Thầy giáo nói với học sinh: Ngày xưa khi tôi bằng tuổi các em bây giờ thì Thầy tôi giảng bài đến đâu thì tôi hiểu ngay đến đó, thế mà bây giờ với mấy em lúc này tôi cứ phải giảng đi giảng lại mấy lần, may ra mấy em mới hiểu!
Có một học sinh giơ tay có ý kiến:
- Thưa Thầy, Thầy thật là may mắn có một người Thầy dạy giỏi, chẳng bù cho chúng em hôm nay thật xui xẻo . . . .
Khi "đứng lớp", câu hỏi đặt ra là:
- Người Giáo viên chọn "phương pháp giảng dạy" với mục đích để giúp cho chính người Giáo viên này được
"thoải mái, khỏe khoắn" hoặc "dễ dàng" . . . bất chấp học viên (đa số) có cảm thấy "dễ chịu, dễ hiểu" hay không!?(1). Hay cả Giáo viên và Học viên đều "đạt hiệu quả cao nhất"!?(2). Hoặc chỉ có Học viên là "được hưởng thụ" còn Giáo viên thì "mệt bở hơi tai"!?(3).
Một số người(!?) chọn phương án (1) và người ta còn cho đây là phương pháp tối ưu (cho Giáo viên).
Thật sự khó có phương án (2) vì bản chất nó thuần chỉ là "lý thuyết" và "lý tưởng".
Ai sẽ chọn phương án (3)? Đó là số nhiều người (!) đang thực hiện, duy họ âm thầm, nhẫn nại . . . . và họ chẳng thể chia sẻ cùng ai, họ không thể "phô trương" cái kiểu "phương pháp giảng dạy" này . . . không thể "trao đổi kinh nghiệm" cùng đồng nghiệp mà "bày ra" cho mọi người kiểu làm cực nhọc cho Giáo viên!! Nhưng với phương pháp này thì dù cực nhọc bao nhiêu thì niềm vui "họ" nhận được là sự lĩnh hội kiến thức bài giảng của "đa số" Học viên trong lớp học đó . . . . từ đó "tâm" người Giáo viên cảm thấy "thanh thản hạnh phúc"; dù cho hầu như "suốt đời" họ thuần túy chỉ là Nhà Giáo!
Có nhiều người than phiền là đã sống "rất tốt" bao nhiêu năm nay rồi mà chẳng thấy được "đổi đời" để trở thành "tỷ phú"!
Có rất nhiều "phụ huynh" phải thốt lên câu: "nước mắt chảy xuôi"; ý muốn nói đã bao năm nuôi con, "dạy dỗ" mà khi lớn lên chẳng thấy nó chịu nghe theo lời mình (trước đây hình như "mình" cũng thế, nghĩa là tình yêu thương "chảy" theo một chiều)
Liệu khi trở thành tỷ phú thì "người ta" còn là người tốt nữa hay không!?, hay là "kín cổng cao tường", điện thoại rủ đi uống cà phê thì chỉ nghe "ò,í, e . . " hoặc: "số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin gọi lại vào "kiếp sau"!!!"
Đã là phụ huynh thì luôn nhớ câu: "tình yêu thương với con trẻ gần như "không bờ bến" và không mong mỏi (!) gì tình yêu thương ngược lại"; có thể coi đó là tình yêu thương một chiều hoặc là một "loại" tình yêu thương chỉ biết "cho đi" và không "mong" nhận lại!
Chẳng phải người ta ví người tốt như "hiệp sỹ" hoặc "anh hùng", nhưng mấy ai là tỷ phú!
Người ta đã ví công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra, thế thì tình yêu thương của con cái dành cho cha mẹ được ví như thế nào!?,
Kết luận: Cha, Mẹ là người tốt nhất trên đời!
Buổi dạy thực hành đầu tiên cách nay gần 40 năm (thời còn "bao cấp" và học viên thường bằng tuổi hoặc lớn hơn vài tuổi) sắp kết thúc thì tôi tiến hành họp lớp và "thảo luận" đánh giá rút kinh nghiệm cùng nhận sự góp ý từ học viên. Sau vài nhận xét của tôi thì là vài lời phát biểu của các học viên, duy có một phát biểu mà làm tôi "áy náy" nhất của một học viên là:
- Em thấy Thầy luôn "bị động" trong suốt buổi học hôm nay!
Câu nói này làm tôi "giật mình", sau vài giây "định thần" thì tôi cảm thấy "bình thường":
- Em nói đúng, trước buổi học tôi và các "bạn" chưa từng biết nhau . . . . .qua buổi thực hành hôm nay tôi đã rút được "kinh nghiệm" . . . . và hy vọng ngày mai các "bạn" sẽ luôn luôn là người "bị động"!
. . . . . . .
Lúc tôi lập gia đình "đầu tiên" vào năm 1987, cảm giác "bị động" lại xuất hiện, tôi cũng rút được "kinh nghiệm" nhưng lại không có "lần sau"!
. . . . . . .
Kinh nghiệm là rất cần và hữu ích, tuy nhiên không phải lúc nào cũng phải có, nhưng có người vẫn nói:
- Có còn hơn không!
Lại kể chuyện về đàn chuột bàn nhau kế sách phát hiện sự xuất hiện của mèo, cuối cùng chúng nhất trí nhau với phương án đeo vòng chuông vào cổ mèo! Đó là "lý thuyết"! Để thực hiện chúng tìm chuột tình nguyện làm việc này, nhưng động viên mãi mà chẳng có "chú chuột" nào chịu . . . . . .cuối cùng lý thuyết vẫn chỉ là lý thuyết, vậy từ lý thuyết đến thực hành là một sự "cách biệt" sao? Trong trường hợp trên là đúng vậy, thế muốn thực hiện việc trên, "chúng" (lũ chuột) lại phải bàn một "kế sách" thực hiện việc đeo vòng chuông vào cổ mèo "khả thi", con chuột đưa ra phương án thực hiện vẫn chỉ là lý thuyết nên sau đó cũng chẳng có con chuột nào dám tình nguyện, cuối cùng chúng đặt vấn đề lại với con chuột đưa ra phương án
- Chưa "ai" thấy thực hiện ra sao cả, vậy đề nghị chuột đưa ra phương án phải thực hiện "mẫu" để sau này "ai" cũng có thể làm được.
Vừa nói xong nhìn lại không ai thấy con chuột đưa ra phương án ở đâu cả!!!!
Vậy nên Chiến Quốc sách có viết:
Không biết mà nói là ngu, biết
mà không nói là hiểm.
Gia ngữ thì viết:
Chớ nói nhiều, nói nhiều lỗi
nhiều.
Quân tử nói bằng việc làm,
tiểu nhân nói bằng ngọn lưỡi.
Hán thư thì viết:
Muốn cho người không nghe
chẳng gì bằng đừng nói, muốn cho
người không biết chẳng gì
bằng đừng làm.
Truyện xưa kể rằng: nhà nọ có nuôi con chó, thả trước cửa nhà, nên mỗi khi có người lạ đi ngang qua thì con chó sủa váng lên, thỉnh thoảng còn chạy theo người lạ vài bước chân. Ngày nọ có một người thấy vậy lấy làm tức giận bèn la toáng lên:
- Chó điên, chó điên!
Thế là những người gần đó người lấy cây, người lấy đá chọi và đập cho đến khi con chó chết "queo"!
Qua đó cho ta rút ra "kinh nghiệm" như sau: nếu nuôi chó thì phải nhốt trong nhà (đối với người nuôi), còn "miệng lưỡi" con người khó lường (vì lưỡi không xương mà lòng người thì khó lường (do tâm)) nên người ta muốn khen ai thì sẽ đưa người đó "lên tận mây xanh", ngược lại muốn hại ai (hoặc ghét ai) chỉ việc "ném đá" người đó như câu truyện kia!
Tham khảo lời chia sẻ sau: