Friday, July 5, 2013

Kỳ vọng

 
Mong có ngày đạt được ( kỳ nghĩa là hạn hoặc hẹn ), người Việt đa phần tên đặt cho con cháu đều kỳ vọng tối thiểu một điều tốt đẹp gì đó (những trường hợp khác lại có những nguyên nhân "sâu xa" . . ), cuộc đời thì thật trớ trêu:
  • Điều kỳ vọng xảy ra ngược hoàn toàn với mong đợi.(*)
  • Điều kỳ vọng không xảy ra nhưng lại đạt một "tiêu chí" khác với mong đợi. (như mong sau này đứa trẻ trở thành Bác sĩ nhưng lại trở thành Diễn viên . . )
  • Thỉnh thoảng điều mong đợi cũng xảy ra như ý. . .
  •  . .  ..
(*) Có khi người ta nghiệm là xảy ra ngược như vậy nên họ cố tình đặt tên cho thật xấu thì mong sau này sẽ trở nên tốt đẹp.
Điều kỳ vọng có trở thành hiện thực hay không thì chủ yếu do hiệu quả của sự giáo dục, dạy dỗ đứa bé từ nhỏ cho đến khi trưởng thành! Trong đó thì bản thân người dạy dỗ cũng tự đã phải "tu thân, tích đức" thì đó mới là bản chất của giáo dục: CHÂN-THIỆN-MỸ

Gương vỡ lại lành

 
Chỉ để an ủi thôi, sau những "đổ vỡ" mà gom góp lại được, có những người "gân cổ" lên để bảo vệ một quan điểm nào đó, cho dù biết rằng sẽ "đụng chạm" với bất kỳ ai đó, thì cũng mặc! Sau đó thì dịu giọng nói là:
"Phải đâu ra đó! Trắng đen rõ rệt! tình cảm vẫn là tình cảm"
Thực sự ngay cả các nhà Triết học, Bác học, . . họ vẫn phải thốt lên:
"Càng nghiên cứu, tìm tòi, học hỏi càng nhiều thì mới biết một điều căn bản là chúng ta mới biết mình chưa biết gì?"
Càng học thật cao càng thấy mình ngu dốt.
EINSTEIN
Lý sự chỉ là để lý sự,
Nước đã đổ đi sau hốt lại không được.
Việc đã hỏng sau hối hận không được.
Mã Vũ
Tóm lại phải làm sao đừng để gương vỡ, đừng để đổ nước.
Mà lỡ đổ, vỡ rồi thì chỉ có cách nhìn ngượng ngùng và sượng sùng thôi.
Tuy nhiên lúc này ra đường thì thấy nước đổ đến lụt đường và gương vỡ thì vô số kể đến ve chai cũng chẳng thèm mua! Ôi ngượng quá đi thôi!



Wednesday, July 3, 2013

Một quyết định

Tụi bạn học trường "Cao Thắng" chắc hẳn đã "bỏ mặc" tôi rồi, cũng phải thôi: "Xa mặt thì phải cách lòng", rồi thì cũng do tôi đã trở thành nạn nhân của một trong những thằng "nát rượu" (tôi vẫn hay gặp những dạng người như thế - lúc ba tôi còn sống, ông đã cảnh báo cho tôi rồi! vì ông có nghiên cứu về Số Tử Vi) của lần họp mặt lần trước tết dương lịch 2013, tự nhiên "thằng này" nó nhè tôi mà "gây sự" sau khi uống hết nửa chai rượu "tây". . .kết cục "chẳng ra gì", mà cũng lạ, châm ngôn của nhóm là gặp nhau để mà vui vẻ, thế mà khi vào "tiệc" thì đa phần mọi người lại hay kích bác lẫn nhau rồi lấy đó làm vui sao!?
Lần tháng 3 vừa rồi chúng lại rủ tôi họp nhóm (3 tháng 1 lần), tôi trả lời dứt khoát:
"Gọi nhau là bạn bè chỉ là trước khi nhậu, nhưng khi rượu vào thì thành thù hằn ra mặt, thế thì gặp nhau để làm gì! Thôi tôi xin kiếu, mọi người cứ vui với nhau trừ tôi ra"
Một quyết định không dễ dàng gì, nhưng đã đến lúc phải nói ra, và cũng dễ dàng để nói vì nó là sự thực tôi đã nhận ra ngay khi tôi bước chân vào trường Cao Thắng cách nay 40 năm.



Tuesday, July 2, 2013

Những điều ngay cả Harvard cũng không dạy bạn

 (Trích từ "A blog by sư giới tịnh)
Tại Hoa Kỳ và một số nước trên thế giới hàng ngày họ đều có những cuộc tổ chức thăm dò và rèn luyện những kỹ năng mềm cho sinh viên. Để cho sinh viên tiếp thu tốt, họ thường lấy ví dụ rất sinh động và cụ thể như là những câu chuyện hàng ngày mà họ vấp ngã, đồng thời cũng không quên một số ví dụ từ những câu chuyện ý nghĩa. Trong lớp học MBA mà tôi từng học, các ông thầy có thể lấy ví dụ từ bất kỳ trường hợp nào. Có một vị thầy giáo làm cho tôi nhớ nhất về việc ông ta đã truyền cảm hứng cho chúng tôi bằng câu chuyện “văn hóa của bọn cướp”, nó được thể hiện một bằng một câu chuyện hư cấu rất hài nhưng mang tính triết lý, đến cả trường đại học Harvard cũng không dạy bạn. Tôi muốn chia sẻ câu chuyện như sau:
Trong vụ cướp nhà băng ở Trung Quốc, một tên cướp hét lên: “Tất cả đứng im, nên nhớ tiền thuộc về Nhà nước, còn mạng sống thuộc về chúng mày!”
Mọi người trong ngân hàng nghe xong liền im lặng nằm xuống.
• Điều này được gọi là: “Cách thức khai tâm – Thay đổi những suy nghĩ theo lối mòn”.
Có cô nhân viên nằm trên bàn trong tư thế khêu gợi, một tên cướp hét lên: “Làm ơn cư xử văn minh, chúng tôi là cướp chứ không phải những kẻ hiếp dâm!”.
• Điều này được gọi là: ”Hành xử chuyên nghiệp – Chỉ tập trung vào công việc mà bạn được huấn luyện!”.
Khi tên cướp quay lại, một tên cướp trẻ hơn (có bằng MBA) nói với tên cướp già hơn (kẻ mới tốt nghiệp hết phổ thông): “Đại ca, có phải đếm xem chúng ta cướp được bao nhiêu?”. Tên cướp già gằn giọng: “Mày ngu lắm, bao nhiêu tiền, đếm thế nào được? Đợi đi, tối nay TV sẽ nói chúng ta cướp được bao nhiêu!”
• Điều này được gọi là: “Kinh nghiệm – Ngày nay thì kinh nghiệm quan trọng hơn giấy tờ, sách vở”.
Sau khi băng cướp rời khỏi, giám đốc chi nhánh định gọi báo cảnh sát. Kế toán trưởng vội vã chạy đến, thì thầm vào tai ngài: “Đợi đã, hay để 5 triệu chúng ta biển thủ vào trong số bị băng cướp lấy mất!”.
• Điều này được gọi là: “Bơi theo dòng nước – Chuyển đổi những tình huống bất lợi trở thành thuận lợi”.
Người giám đốc tự nhủ: “Vậy thật tuyệt nếu cứ mỗi tháng lại có một vụ cướp!”.
• Điều này được gọi là: “Hãy loại bỏ những điều khó chịu – Hạnh phúc là điều quan trọng nhất”.
Ngày hôm sau, TV đưa tin 100 triệu đã bị cướp khỏi nhà băng. Những tên cướp đếm đi đếm lại thì chỉ có 20 triệu. Chúng rất giận dữ: “Chúng ta mạo hiểm mạng sống của mình chỉ để lấy 20 triệu, bọn chó lãnh đạo chỉ ngồi chơi mà cướp được 80 triệu. Đúng là học hành, có bằng cấp thì chúng nó được ngồi cái ghế đấy, cướp tiền siêu đẳng hơn chúng ta!”
• Điều này giải thích tại sao: “Kiến thức thì giá trị như vàng”
BM (Sưu tầm)