Monday, May 27, 2013

Một bản nhạc xưa qua một ca sĩ trẻ thể hiện

Lái xe người Việt và ông khách người ngoại quốc

Tôi có người em họ lái xe (dịch vụ) cho ông khách người Anh, mọi chuyện không vấn đề gì ngay cả sự bất đồng ngôn ngữ, không ai than phiền vì ai, từ người phục vụ đến người khách!
Thế mà tuần rồi, em họ tôi tâm sự:
"Không biết em trụ nổi không, em mới chở nó (người Anh) được 2 tuần mà nghe những người trước đều phàn nàn ông người Anh này chuyên môn vừa mở cửa xe vừa bước xuống, không chịu đợi xe dừng hẳn! bực mình ghê!"
Tôi gợi ý:
"Thì mình "lock" chốt cửa?"
"Em khóa rồi, nó vẫn gạt chốt bên trong rồi tự mở cửa như thường! Vậy mới tức chứ" thằng em họ tôi phân trần.
Tôi nghĩ sao người Anh này không lịch sự đến độ như vậy, nhưng ngay sau đó tôi chợt nhớ ra: một số tài xế người Việt mình có thói quen thường để xe thả trớn khi thấy sắp đến điểm dừng, có lúc đến gần 10 mét! nhiều khi mình ngồi trên xe cảm thấy khó chịu vì khi thả trớn để đến ngã tư lúc đèn đỏ, thì tạo ra một khoảng trống quá lớn và nhanh chóng các xe gắn máy lấp kín ngay, dẫn đến các xe phía sau các bác tài đều bực mình vì bị cản đường mà dẫn đến phải chờ thêm 2 lần đèn đỏ nữa!
Còn ông người Anh kia năng động khi thấy tài xế nước mình đi kiểu như vậy, người ta thấy chạy "rề rề" như thế mên "tự xử" bằng cách này để "đối phó"(mà vẫn an toàn!).
Bàn thêm khi xem phim nước ngoài ta dễ thấy họ lái xe điệu nghệ như thế nào, nhất là khi dừng xe, thắng cái kéttttt! mà mọi người không bị chúi nhủi!

Sunday, May 26, 2013

Chữ tín sợ gì ?

Hứa rồi mà lại không chịu thực hiện, thì là bất tín rồi, người xưa còn nói "nặng":
"Nhất sự bất tín vạn sự chẳng tin"
Từ doanh nhân, nhân viên, đến ngay cả người thân trong gia đình thường xác nhận mình không thất tín với ai bao giờ! Tuy nhiên trong thực tế, họ đã:
  • Hứa cho đem cho ai mượn một vật gì đó, nhưng không đem.
  • Hứa trả tiền đúng hẹn nhưng đến hẹn vẫn không trả.
  • Hứa sẽ chung tình đến "răng long đầu bạc" nhưng vẫn đi với "bồ nhí".
  •  . . . .
Tại sao ngày nay (thời đại công nghệ thông tin), mà người ta lại không sợ đàm tiếu hay không coi trọng họ, lại ngang nhiên thất tín như thế!
Cốt lõi vấn đề là sự "xuề xòa" đã cho phép mọi người thất tín "mở rộng" đến như vậy, cho dù việc quan trọng cách mấy thì người ta "đơn giản hóa" thành "nhẹ như lông hồng"! Chỉ cần nói:
  • Quên! ôi tôi đãng trí quá . . . .
  • Ôi đời còn nhiều cái quan trọng hơn cái này nữa mà . . .
  • Cái này (vật chất) là đồ phù du, chỉ có tình cảm chúng mình mới vĩnh cửu . . . 
Kết luận ngày nay chỉ có người nhận là mình thất tín thì người đó mới thất tín! Còn không ai là thất tín bao giờ cả!

Saturday, May 25, 2013

Danh dự

Theo "Hán Việt tự điển" thì:
Danh: là tên
Dự: tiếng khen (không đứng một mình)
Như vậy "Danh dự của một người" là tiếng khen cho tên tuổi người đó, khi ta được lãnh một "Bằng Danh Dự" tức là ta đã được công nhận "Danh tiếng" về một (hay nhiều) nội dung nào đó.
Bản thân mỗi người đều có "Danh Dự". Khi xưa nếu một ai đó bị liệt vào câu: "Người này đã mất đánh mất danh dự rồi", thì người đó coi như "tiêu đời"! Không làm ăn gì được nữa!
Tuy nhiên ngày nay, người ta "linh động" chia "Danh Dự" theo từng nội dung khác nhau, do đó:
  • Có thể mất "Danh Dự" về mặt "Học Vấn", nhưng vẫn còn "Danh Dự" là "Người Thành Đạt".
  • Có thể mất "Danh Dự" về "xài Bằng Giả", nhưng vẫn còn "Danh Dự" là "Người Làm Việc Từ Thiện"
  • . . . . 
Như là ngày nay người ta quen sống chung với "Lũ", do đó khi cần phê phán ai hay khen tặng ai, thì cũng chính người đó đều có đủ! mà ngày nay thuật ngữ: 2 trong 1, 3 trong 1, n trong 1 . .  .là vậy.
Tóm lại ngày nay mọi người không ai bị mất "Danh Dự" được, vì mất cái này thì có cái khác bù vô!
Ôi cuộc sống đẹp làm sao!

Friday, May 24, 2013

Ngán

Một trạng thái thặng dư quá mức (hưởng thụ hay chịu đựng), từ vật chất đến tinh thần, từ tích cực đến tiêu cực, .  . ., sự chán ngán thường dẫn đến biểu hiện lo sợ (ghét!) và lẩn tránh, nhưng "chạy trời không khỏi nắng!", lại có câu: "Ghét của nào trời trao của nấy", thế là sinh ra mâu thuẫn:
  • Sợ cúp điện thì y như rằng sẽ "được" cúp điện.
  • Sợ hết tiền thì đã hết tiền ngay khi mới lãnh lương rồi!
  •  . . . .
Nhưng nếu ta :
  •  Sợ "bị" có nhiều tiền quá thì có "bị" vậy không?
  •  Sợ "phải" lập gia đình với cô Hoa Hậu, thì không biết có "phải" vậy không?
  •  . . . . .
Một người bạn tối hôm trước được mời ăn tối tại Khách sạn "New World", hôm sau vào nơi làm việc, mọi người xúm lại chia sẻ về buổi ăn tối của người này, nhưng người này lại than:
"Trời ơi! người ta toàn đãi những món đắt tiền mà lại quá nhiều, ép ăn đến ngán luôn, còn bia thì thả dàn, tôi uống đến chai thứ 15 thì "chuồn êm"!"
Mọi người quay đi nuốt nước miếng "ực ực" đến ngán luôn!

Thursday, May 23, 2013

Nói được tiếng Anh cũng có số!

Ai không tin thì thử "chứng minh" là có thể "cải số", chứ chúng tôi đã nghiệm ra bao nhiêu trường hợp:
  • Một thủ trưởng đơn vị, hợp đồng Giáo sư người nước ngoài về dạy kèm tiếng Anh tại cơ quan sau giờ làm việc, sau một năm hình như chỉ biết thêm khoảng chục từ!, lý do đơn giản là cứ mới bắt đầu học được khoảng 5 phút là đã có người tới rước đi tiếp phái đoàn . . . .
  • Một giảng viên trẻ thấy lịch dạy hơi thoáng nên đăng ký học Anh Văn vào các giờ trống, được khoảng 1 tuần thì lịch dạy có thay đổi và ngẫu nhiên trùng vào các giờ học Anh Văn! Thế là xong . . .
  • Sinh viên học Anh Văn trong một giảng đường gần 200 người, chỉ có một hoặc hai người ngồi bàn đầu thực hành giao tiếp bằng tiếng Anh với Giáo viên suốt buổi, các sinh viên còn lại chỉ ngồi ngó, hết giờ là về, cuối khóa vẫn đạt chứng chỉ Anh Văn như thường! Nhưng nếu gặp người nước ngoài là bị hội chứng "câm và điếc" ngay tức thời!
  •  . . .
Cũng có khi là người Việt Nam, thấm nhuần lời câu hát bài nhạc "Tình Ca" của cố nhạc sĩ "Phạm Duy":
"Tôi yêu tiếng nước tôi, từ khi mới ra đời . . . " nên đa phần người Việt ít thích học ngoại ngữ nói chung, do đó vị nào đã từng đi các nước trong khu vực mà thấy dân nước họ nói tiếng Anh là đa số thì đừng về nước ý kiến bắt dân mình y như thế, có khi là sai lầm cơ bản . . .
Tóm lại người Việt mình ai nói được tiếng Anh là có số nói tiếng Anh (hoặc các ngôn ngữ khác) (mà số này thường là ít lắm; nếu ai cải được số thì cơ hội cho tương lai sẽ mở ra sáng lạng!)

Wednesday, May 22, 2013

Cúp điện

Tôi thuộc loại "chuyên gia chuyển nhà!", hàng xóm thường gặp nhau vào những lúc cúp điện hay cúp nước, lúc cúp điện, do quá nóng mọi người phải ra ngoài đường mong tìm vài cơn gió mát! Thế là tề tựu đủ "tổ dân phố", nhưng lời than phiền cũng dừng lại là: " May mà chỉ cúp điện, chứ nếu mà cúp nước thì không biết sống ra sao!?". Lần đó ở khu Văn Thánh bị cúp nước, mọi người xách xô nước đến công trường xây dựng gần đó xin nước (vì công trường có tuyến nước "đặc biệt?"), lúc này vì thấy có cán bộ của công trường ở đó, mà mọi người là phận đi xin nước nên người nào người nấy có câu lấy lòng: "Thiệt chớ, cúp điện thì còn chịu được, mà cúp nước thì chắc chết quá!".
Nhưng lúc này khu dân cư này chỉ sinh hoạt được nhờ giếng khoan, và đúng sự cố mất điện ngày hôm nay (22/05/2013), thì mọi người nhìn nhau mà tính: "Đến khuya mà không có điện thì chỉ có cách vô khách sạn mà ngủ!"; vì không có điện thì chẳng có nước! (động cơ bơm nước không chạy được).
Tóm lại đã là dân thành phố thì trước tiên phải có điện là điều tất yếu để tồn tại!